An Kỳ được đẩy vào phòng cấp cứu cũng đã hai tiếng. Sở Thẩm Mặc ngồi bên ngoài không ngừng vò đầu bứt tóc.
Người anh ướt sũng, quần áo dính mảng đo đỏ của máu.
"Aaa…aaa"
Anh rít răng gào lên. Y tá đứng một bên nghe thấy muốn đến nhắc nhở anh. Không được làm ồn trong bệnh biện.
Nhưng vừa thấy đôi mắt đỏ âu mang đầy sát khí của anh, cô lập tức câm nín. Không dám hé răng nửa lời.
"Tạch"
Đột ngột đèn cấp cứu vội tắt, bác sĩ cũng bước ra.
Sở Thẩm Mặc không đợi được. Vội lao đến hỏi thăm.
"Cô ấy sao rồi?"
Bác sĩ kéo xuống khẩu trang, thở dài ngao ngán.
"Trấn thương nặng quá, gãy hai xương sườn, tay trái gãy, chân trái cũng gãy, phần đầu bị va chạm mạnh, tích máu bầm rơi vào hôn mê, tạm thời giữ được mạng sống còn tỉnh lại được không thì tùy"
Sở Thẩm Mặc nghe như sét đánh bên tai. Khuôn mặt anh lập tức trắng bệch.
Như ai vừa rút hồn anh đi.
"Vậy sao?..."
Anh hỏi nhưng giọng nhẹ bẫng. Có lẽ anh đang chấp nhận mà cũng như đang không tin.
Cô giữ được mạng sống là tốt rồi. Nhưng chắc cô đã đau lắm, đau cả tâm hồn lẫn thể xác.
"Khi nào có thể thăm cô ấy?"
Anh hỏi, trông anh có vẻ bình thản, nhưng nước mắt hai hàng vẫn chảy. Có lẽ chính anh cũng không hay biết anh đang khóc.
"Bệnh nhân được đưa vào phòng hồi sức rồi, ổn định mới có thể thăm được"
Bác sĩ nhàn nhạt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-thieu-anh-dung-den-day/2894021/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.