"Bắn hay không bắn đây?"
Giọng anh vẫn nhẹ tênh như thế nhưng lại khiến Sở Nhất Kiến run rẩy toàn thân không ngừng lắc đầu.
"Giết ta con cũng sẽ ngồi tù đó"
Sở Thẩm Mặc lại cười.
"Haha…haha"
Nụ cười man rợ đến đáng sợ.
"Ngồi tù? Ông nghĩ tôi sợ chắc?"
Dứt lời, tay anh liền động muốn bóp còi. Nhưng rồi trước mắt anh lại hiện lên hình ảnh của An Kỳ lúc còn cạnh anh, lúc đó vui vẻ biết bao. Lần đầu tiên anh cảm nhận được hạnh phúc thật sự.
Lần đầu tiên kẻ cô đơn như anh cảm thấy chính mình có một gia đình.
Anh vẫn còn muốn, muốn được cảm giác này. Anh cũng nhớ An Kỳ có nói, cô căm hận người sát nhân.
Bàn tay anh như có một lực nào đó giữ lại.
"Đùn đùn đùn"
Ba phát súng được anh bắn liên tiếp. Sở Nhất Kiến nhắm chặt mắt tưởng rằng bản thân đã chết.
Thế nhưng anh chỉ bắn vào nền gạch cạnh tai ông.
Rốt cuộc anh vẫn không ra tay.
"Tôi không sợ ngồi tù nhưng tôi sợ tôi biến thành người như ông"
Vứt bỏ cây súng qua một bên. Anh nắm đầu ông ta lôi dậy, đi xồng xộc xuống lầu.
Mà với Sở Nhất Kiến thì anh không có kiên nhẫn đợi ông ta đi, một cước đạp thẳng ông ta lẫn từ cầu thang xuống.
"Ư…" - ôm lấy bụng mình ông ta rên rỉ đau đớn.
Sở Thẩm Mặc bước tới lại nắm đầu ông lôi đi.
Vệ sĩ muốn ngăn nhưng tay anh đã đặt ngay cổ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-thieu-anh-dung-den-day/2894020/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.