Đã hơn hai tháng kể từ khi An Kỳ hôn mê. Hôm nay vẫn như thường lệ Sở Thẩm Mặc lại đến thăm cô, kèm theo một bó hoa hồng trắng mà cô thích.
Anh vẫn hay ngồi cạnh cô và tâm sự.
"An Kỳ, em có nghe anh nói không? Anh thật sự rất nhớ em"
"Em còn hứa cùng anh ngắm biển mà"
"Sau này còn sinh con, một trai một gái"
Nắm lấy bàn tay gầy gò của cô anh đặt lên má của mình, xoa xoa.
"Em tỉnh lại có được không? Em giận anh cũng được nhưng đừng lo anh như thế. Tỉnh rồi anh cho em đánh anh, mắng anh, có được không?"
Anh như nài nỉ như van xin cô, thế mà hai mắt cô vẫn nhắm tịt, không chút động tỉnh.
Cầm lấy ly nước ấm, anh lấy tăm bông chấm lên môi cô.
Môi cô khô quá, anh nhớ đôi môi ấy vẫn hay cười với anh.
"Em biết gì không? Sở Nhất Kiến vào tù rồi, chung thân đấy, ông ta xứng đáng mà"
"Còn nữa, Mộ Cảnh Thương ngày ngày đến ăn chực bị Tịnh Nghi dí đánh, trông vui lắm, em thấy thế nào cũng cười vào mặt hắn cho xem"
Anh nói, nói rất nhiều.
Chấm xong nước anh đặt ly qua một bên. Trong lòng có loại thở dài. Anh nhớ cô quá rồi.
Anh thật mong có thể nhìn thấy cô chạy nhảy như bình thường.
Mà hình như ước muốn này của anh được ông trời nghe thấu.
Ngón tay út của An Kỳ có động tĩnh, dù là một cử chỉ nhỏ nhưng vẫn để
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-thieu-anh-dung-den-day/2894018/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.