“Câu nói này của em có ý gì?” Tề Nhiên ngơ ngác nhìn vào tấm ảnh trong điện thoại, cũng không đợi Lưu Sở Họa trả lời, cứ lướt xem ảnh.
Những tấm ảnh đấy có hơn một nửa là ảnh của anh. Là khi anh đeo kính, tập trung đọc sách. Là khi anh ướt đẫm mồ hôi, mái tóc hơi bết lại. Là khi ăn mặc đồ cổ trang tay cầm chiếc quạt đẹp đẽ phe phẩy.
Còn có rất nhiều bức ảnh tự sướng của Lưu Sở Họa, cũng có những tấm ảnh cô mặc đồ cổ trang, cũng có lúc cô ở nhà, mặc áo choàng tắm là lúc cô mặc bộ váy lễ phục xinh đẹp, mê người. Gương mặt của cô, cơ thể cô đều tỏa ra khí chất của một người phụ nữ trưởng thành.
Những bức ảnh chụp chung của bọn họ cũng không nhiều. Mặc dù chưa từng thể hiện hay làm ra những hành động thân mật, nhưng nhìn bọn họ có vẻ rất vui vẻ và thoải mái, tình cảm. Lúc cười, cặp môi của họ cũng hơi nhếch lên, dường như là họ đã yêu nhau lâu lắm rồi, ở cạnh nhau lâu ngoại hình cũng càng ngày càng giống nhau.
“Tiếp thu được không?” Lưu Sở Họa sát lại gần anh, hỏi.
Biểu cảm lúc này của Tề Nhiên cũng bình tĩnh lại: “Tương lai anh sẽ là một diễn viên sao?”
“Ừ“ Cô gật đầu “Mới ra mắt hai năm thôi mà anh đã nhận được giải ảnh đế rồi.”
“Vậy còn em? Cũng là diễn viên sao?”
“Đúng rồi.”
Anh trả lại điện thoại cho cô, cầm lấy ngón tay của mình: ”Chúng ta có kết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-tay-thuan-phuc-chim-hoang-yen/750951/chuong-84.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.