Cô đây là đang làm cái gì vậy? Là đang hôn mình sao?
Vừa nãy uống coca xong rồi mà sao bây giờ trong miệng vẫn còn vị của coca?
Phản ứng đầu tiên của tôi là tự hỏi bản thân rằng, bây giờ mình nên ôm lấy eo của cô ấy hay là hôn lại?
Những xe đi lại trên đường và những người xung quanh sẽ chú ý đến họ không?
Tôi……
Những tiếng ồn ở bên cạnh dần dần biến mất, tiếng hai trái tim đập thình thịch càng ngày càng rõ hơn.
Lưu Sở Họa mở mắt ra, thở dài một hơi, vươn tay lên ôm lấy cổ của anh, kiễng chân lên. Đôi môi hồng mềm mại dán lên môi của anh.
Buổi tối mùa thu, những cơn gió thổi se se lạnh. Tề Nhiên chỉ cảm thấy giữa môi của hai người có vương vấn cái se lạnh của cơn gió thu mang lại. Cuối cùng lại bị hơi thở nóng bỏng mà nhẹ nhàng của hai người làm ấm lên.
Hình như cô bôi dưỡng thể có mùi của hoa hồng, cả người cô lúc bấy giờ như một viên kẹo đậu đỏ nhỏ. Mùi hương ngọt ngào phảng phất trong không khí, làm Tề Nhiên chỉ muốn nuốt người trước mắt vào bụng. Anh đưa tay ra, ôm lấy eo cô kéo về phía mình. Đến khi cơ thể hai người dán chặt vào nhau anh mới thỏa mãn thở nhẹ.
Chuyến xe cuối cùng trong ngày đang đến gần, từ xa cũng có thể nhìn thấy ánh đèn mờ ảo của nó. Ánh đèn xe chiếu trên hai người bọn họ. Lưu Sở Họa mở mắt ra, hơi động đậy như muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-tay-thuan-phuc-chim-hoang-yen/750950/chuong-83.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.