Camera được bọn họ dùng giá ba chân để cố định lại.
Lưu Sở Họa mang theo một chiếc bao tay, đứng bên cạnh xoa xoa hai bàn tay ửng hồng chờ đợi, khát vọng nói: "Anh cũng đã đục lâu như vậy rồi, đến lượt em, cho em đục hai cái nha".
Tề Nhiên liếc mắt nhìn cô: "Em cho là anh đang chơi đùa chắc?"
"Chẳng lẽ không phải chúng ta đang đùa sao?", đôi mắt cô sáng long lanh, tràn ngập hưng phấn nhìn anh.
"Làm việc này vừa mất sức vừa rất lạnh, cứ để anh làm." Tề Nhiên đành phải dịu dàng dỗ dành cô, khuyên cô đừng tranh làm những việc nặng này với anh.
Lưu Sở Họa mỉm cười: "Chính vì làm việc này vừa lạnh vừa mệt nên em mới muốn giúp anh mà. Mười đầu ngón tay của anh đều đã đỏ lên rồi, bao tay anh cũng không thèm đeo, sau này sẽ sinh bệnh mất.
“Dù sao da của anh cũng không mềm mại như da em, em nên dành sự quan tâm đấy cho mấy đầu ngón tay của mình thì hơn. Đừng chỉ vì một lần tới Bắc Cực, mà khi trở về da tay của em đã nứt nẻ thành từng mảng.” Mặc dù đang nói những lời quan tâm cô, nhưng lại anh không khống chế được mà dùng giọng điệu châm chọc để nói.
Xoạt xoạt xoạt, tiếng đục băng vang vọng trong không gian.
Lưu Sở Họa đột nhiên đứng bật dậy, “Để em đi lấy hai cái ghế nhỏ tới đây ngồi”.
Nói xong, cô vội chạy vài bước lấy đà, cả cơ thể của cô lướt đi trên băng, tiếp đó, cô quay người tạo một dáng đứng tiêu chuẩn trước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-tay-thuan-phuc-chim-hoang-yen/750947/chuong-80.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.