“Nhưng tôi…” Hạ Sở Sở vẫn hơi do dự.
Lưu Sở Họa chỉ mỉm cười nhìn cô ta, yên lặng không nói gì.
“Thật ra cũng không có gì để nói.” Hạ Sở Sở cầm ly nước trái cây lên uống một ngụm, “Cô biết đấy, chúng tôi thi vào cùng một trường đại học. Vì vậy, khi chúng tôi học năm thứ hai đã chính thức ở bên nhau. Khi đó Tề Nhiên đã theo đuổi tôi một năm, anh luôn yên lặng đối xử rất tốt với tôi, luôn âm thầm chăm sóc tôi, nhưng cái gì cũng không nói. Có lần tôi mời bạn cùng lớp đi ăn cơm nhưng lại bị mất ví tiền, nên cảm thấy vô cùng xấu hổ trước mặt mọi người. Sau đó Tề Nhiên nghe được tin liền bỏ công việc trong tay xuống đến đón tôi. Vào một ngày nọ, bỗng nhiên tôi cảm thấy người đàn ông này không giỏi nói chuyện cho lắm nên tôi cũng không cần phải đợi lời tỏ tình của anh, chỉ cần biết anh thật sự thích tôi là đủ rồi.”
Tề Nhiên: “…”
Anh đấm một quyền lên con gấu bông ở trên đùi. Cái gì mà anh theo đuổi Hạ Sở Sở một năm, tất cả đều là giả dối. Lúc trước vì cha mẹ đều nói Hạ Sở Sở là con gái, cô ta cũng coi như cùng lớn lên với anh, có thể thi vào cùng một trường đại học là duyên phận, họ kêu anh chăm sóc cô ta một chút, có bận việc gì cũng nên đi giúp cô ta một phen, vé máy bay đi về cũng đừng quên mua cho cô ta một phần. Bởi vì cha mẹ dặn dò, Tề
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-tay-thuan-phuc-chim-hoang-yen/750948/chuong-81.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.