Trong bữa ăn, sự nhiệt tình của mọi người đối với Lưu Sở Họa không ít hơn so với Tề Nhiên, có người xin chữ ký của cô, có người đi tới nói chuyện với cô, một số người còn dựa vào vai cô chụp ảnh chung. Tề Nhiên mỉm cười nói chuyện với những người khác ở một bên, sắc mặt càng ngày càng tối làm mọi người xung quanh đều cảm thấy hơi lạnh lẽo.
Thậm chí lúc mọi người chuẩn bị chơi trò sự thật hay thử thách, sau khi bị Tề Nhiên ngoài cười nhưng trong không cười từ chối, ai cũng không đề cập đến nó nữa. Chỉ ăn uống như bình thường, ca hát một lúc, một đám người lại mênh mông cuồn cuộn đi đến trại nuôi ngựa chuẩn bị cưỡi ngựa.
Nguyễn Lê cười đi đến trước mặt Lưu Sở Họa nói muốn giúp cô chọn một con ngựa ngoan, bị cô từ chối.
Cuối cùng Lưu Sở Họa chọn một con ngựa cao lớn cường tráng, lôi kéo dây cương tại chỗ thuần phục hồi lâu, thời điểm con ngựa đen kia nhấc chân lên, mọi người đều hoảng sợ. Nhưng ngựa đen rất nhanh lại dịu ngoan xuống, ngoan ngoãn chở cô chạy vài vòng. Lưu Sở Họa mặc một bộ đồ cưỡi ngựa, mang theo mũ, tóc uốn xoăn, khí chất ngay lập tức biến đổi, tư thế hiên ngang, khí thế chết người.
Nguyễn Lê ở một bên xem đến tấm tắc bội phục không ngừng, ôm cổ Tề Nhiên, “Bạn gái này của cậu thật không tồi.”
Tề Nhiên liếc anh ta một cái, “Thì sao?”
“Vậy khi nào chia tay, nước phù sa không chảy ruộng ngoài, đến lúc đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-tay-thuan-phuc-chim-hoang-yen/750935/chuong-712.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.