Lưu Sở Họa cười khẽ một tiếng, tẩy trắng sao. Đời trước, họ đặt cho Hạ Sở Sở một cái biệt danh là tình yêu đích thực của Tề Nhiên, mối tình đầu đơn thuần đẹp đẽ, những hiểu lầm, chia tay, sau đó đi xa theo đuổi ước mơ, thời gian như nước chảy, nhưng trong lòng vẫn nhớ về người cũ.
Lưu Sở Họa thậm chí còn nhớ rõ, lúc trước trong lúc cô vô tình lướt weibo đã từng nhìn thấy một account kể về câu chuyện của họ từ thời đại học đến bây giờ. Tiêu đề là: Khi em trở lại bên anh lúc này, anh đã nhận ra mình chưa bao giờ buông tay em.
Lưu Sở Họa chỉ cảm thấy vô cùng buồn nôn nên cũng không thèm nhìn mà trực tiếp lướt qua.
Sau ngày sự việc xảy ra, dư luận đều đang chửi mắng Tề Nhiên, anh đăng lên weibo nói mình với Giản Huyên đã chia tay từ lâu, mọi người muốn nhục mạ thì cứ nhằm vào anh, không cần nhắc đến Hạ Sở Sở. Sau khi Giản Huyên biết tin tức khóc lóc kể lể huyên náo vô cùng lớn, mới đầu mọi người còn thấy cô ta đáng thương và căm giận bất bình vì cô ta, sau đó hướng gió dần xoay lại, mọi người bắt đầu chỉ trích cô ta dây dưa không dứt.
“Trách không được Tề Nhiên không thích cô ta.”
“Chia tay thì chia tay, không phải không có đàn ông là không sống không nổi.”
“Như vậy thật khó coi.”
“Cô ta đương nhiên không muốn chia tay với Tề Nhiên, không có Tề Nhiên, cô ta là cái gì, nữ minh tinh tuyến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-tay-thuan-phuc-chim-hoang-yen/750934/chuong-711.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.