Biểu cảm của Tề Nhiên vẫn luôn buồn bã không vui đến tận lúc vào ngồi trong xe. Lưu Sở Họa nghiêng đầu, đưa tay sờ cằm anh, “Tại sao con mèo nhỏ nhà chúng ta bị chọc giận mà em không biết vậy, ai gây ra, em cắn người đó cho anh?”
Anh quay đầu lại, cọ nhẹ chiếc cằm đang nằm trong tay cô, “Không có gì, bọn họ cứ thích tỏ ra ồn ào trước mặt anh.” Trước đây anh hay phản đối Lưu Sở Họa gọi mình bằng những cái tên xấu hổ như vậy, thậm chí là cự tuyệt việc cô cứ dỗ dành anh như đứa trẻ. Bây giờ anh lại quen thuộc rồi, mỗi lần bị gọi như đứa nhỏ vài tuổi, anh bắt đầu vô thức làm nũng với cô, thế nhưng tới giờ anh chàng vẫn chưa phát hiện ra điều ấy.
“Vậy thì tốt, mấy người bạn của anh khá thú vị đấy.” Lần đầu tiên Lưu Sở Họa được anh dẫn đi gặp bạn bè, tự nhiên tranh thủ tìm hiểu một vài chuyện của Tề Nhiên lúc nhỏ, mỗi lần cô đưa ra chút manh mối, sẽ có người đặc biệt phối hợp, tranh nhau kể cho cô nghe về thời huy hoàng oanh liệt của Tề Nhiên.
Ví dụ như, trước đây có một nữ sinh thích Tề Nhiên viết thư tình tặng anh, muốn cùng anh giao lưu kết bạn. Anh nghiêm túc viết thư trả lời, làm cho người ta vui mừng không thôi, ai dè mở ra xem, toàn bộ bức thư đều biểu thị rõ cả hai không có khả năng làm bạn với nhau. Bởi vì thành tích của cô ta không tốt bằng anh, sở thích không giống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-tay-thuan-phuc-chim-hoang-yen/750936/chuong-72.html