Lúc Tề Nhiên lại lần nữa chạy một vòng lớn trở về tới trước mặt Tiểu Trần, anh ta rốt cuộc nhịn không được mở miệng: “Anh Tề, đã một giờ rưỡi sáng, vẫn nên sớm trở về ngủ đi, sáng sớm ngày mai anh còn có cảnh quay đấy.”
Tề Nhiên mặt không đỏ tim không đập từ bên cạnh anh ta trực tiếp chạy qua, “Chờ chút.”
Tiểu Trần nỗ lực đè nén xúc động muốn đánh người của mình, đôi tay đút ở trong túi, dùng sức mà giậm đôi chân đã cứng đờ.
Rốt cuộc, sau khi chạy suốt 40 phút, anh mở lòng từ bi mà quyết định trở về. Tiểu Trần ngoài cười nhưng trong không cười mà giật giật khóe miệng, trong lòng mắng tất cả đều là thô tục.
Tề Nhiên mặc áo trong đơn bạc về đến phòng, một tay ném áo khoác lên giường, vào phòng tắm mở vòi phun ra, nước chảy ào ào xối ướt đỉnh đầu. Một tay anh chống ở trên tường nhẹ nhàng thở hổn hển, tầm mắt cụp xuống, trong nụ cười mang theo trào phúng, “Lại tới nữa, loại dục vọng chiếm hữu buồn cười này.
Loại cảm giác không chịu khống chế này đã rất lâu không xuất hiện. Trong lòng ngứa ngáy, làm thế nào cũng không bình tĩnh được, muốn mắng cô, muốn quở trách cô, muốn khống chế mọi người bên cạnh cô, muốn làm cho mỗi người đều biết cô thuộc sở hữu của mình. Tức giận, buồn bực, phát điên...
Thế nhưng, anh lại biết rõ, như vậy là không đúng, sẽ chỉ làm người ta chán ghét, sợ hãi và kháng cự, khiến người ta dùng ánh mắt nhìn quái vật nhìn anh, khiến người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-tay-thuan-phuc-chim-hoang-yen/750885/chuong-311.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.