Lưu Sở Hoạ ở trong đêm tối hơi hơi mỉm cười, nghe máy, “Alo.”
“Dì ngủ rồi à?” Đầu dây bên kia điện thoại tràn ngập tiếng người, ầm ĩ ồn ào.
“Ừ.”
“Mua được vé máy bay không?”
“Không.” Cô giả vờ uỷ khuất nói, “Em quét rất lâu cũng không quét được vé.”
Anh trầm mặc một lát, “Vậy không phải vừa lúc, không dễ gì mới được nghỉ, vẫn nên ở nhà nghỉ ngơi thêm mấy ngày đi.”
Lưu Sở Hoạ nín cười gật gật đầu, “Xem ra chỉ có thể như vậy, thật xin lỗi, rõ ràng đã bàn xong.”
Cách đó không xa còn có người lớn tiếng gõ ly gọi Tề Nhiên đi qua uống rượu, anh giống như xoay người đáp lại “Chờ một chút”, sau đó đè thấp giọng, “Không sao.”
Giọng điệu trầm thấp lộ vẻ ôn nhu khác thường.
“Anh đi uống rượu cùng bọn họ đi.”
“Đừng lo.” Anh nhìn chằm chằm thời gian trên đồng hồ, “Không cần để ý đến bọn họ.” Kim giây từng chút từng chút đi lên phía trước, Tề Nhiên ở trong lòng yên lặng đếm ngược, cuối cùng, vào khoảnh khắc kim giây đi qua số mười hai, anh nhẹ nhàng lộ ra một nụ cười, trong tiếng ầm ĩ cho cô lời chúc phúc năm mới đầu tiên, “Năm mới vui vẻ.”
“Năm mới vui vẻ.”
Pháo hoa phanh một tiếng từ bên kia điện thoại truyền ra, cô ngửa đầu nhìn lên bầu trời, nhẹ nhàng lộ ra một nụ cười.
Cúp điện thoại, tâm tình của cô giống như đột nhiên tốt hơn nhiều, mở ra thông tin ghi chép đăng một lời chúc phúc năm mới. Rất nhanh sau đó,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-tay-thuan-phuc-chim-hoang-yen/750886/chuong-312.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.