"A." Rốt cuộc Lưu Sở Họa giãy giụa mở mắt ra, cô thở từng hơi từng hơi, đầu toàn mồ hôi lạnh.
Tại sao lại mơ thấy cảnh tượng này, chẳng lẽ do hôm nay gặp Yến Ca nên không nhịn được đoán kiếp trước sau khi mình chết anh ta sống thế nào, thành ra mới ngày nghĩ gì đêm mơ nấy sao?
Lưu Sở Họa đưa tay che ngực, cảm nhận trái tim mình đập thình thịch. Cảnh tượng trong mơ vẫn không mờ đi, cô giương mắt, đột nhiên ra quyết định.
Cô cầm điện thoại, gửi một cái wechat, "Nói cho anh biết trước một tiếng, tối nay em định mời người ta ăn cơm, nhưng em đảm bảo sẽ không ở ngoài một mình với anh ta quá mười giờ tối."
Mắt liếc qua đồng hồ ở góc trên bên phải của điện thoại, bốn giờ rưỡi sáng. Cô buồn phiền bực bội, hoàn toàn không cảm thấy buồn ngủ, đứng dậy rửa mặt.
Hai tiếng sau wechat mới trả lời.
"Biết rồi."
Nửa phút sau bổ sung thêm một câu, "Gửi một tấm hình của anh ta cho anh."
Lúc này Lưu Sở Họa đã đến studio từ sớm, cô đang ngồi trong xe chơi điện thoại, thấy vậy kiên định từ chối, "Không được, em không có hình của anh ấy."
"Vậy thì chụp một tấm." Anh cực kỳ cố chấp.
Lưu Sở Họa nén bất đắc dĩ trong lòng, "Đừng quậy nữa, như vậy không lịch sự."
"Nên, hơn nửa đêm em không ngủ được là đang do dự hôm nay có nên mời người ta đi ăn không à?"
Cô cười khẽ một tiếng, "Nghĩ gì thế, chỉ là nửa đêm mơ thấy ác mộng, không ngủ lại được nên sẵn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-tay-thuan-phuc-chim-hoang-yen/750884/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.