Sau khi trở về, Lạc Tử Tinh cẩn thận tránh để Lạc Văn Viễn phát hiện vết thương của cô, mỗi khi đi lại, đều ra vẻ rất tự nhiên, đợi đến khi trở lại phòng, mới đau nhe răng nhếch miệng, nghỉ một lúc lâu mới cảm thấy tốt hơn một chút.
Nhưng mà đến ngày hôm sau, Lạc Tử Tinh đã cảm thấy vết thương ở chân không còn đau như vậy nữa, sáng sớm cô làm bữa sáng cho cha, chào cha một tiếng, rồi ăn một cái bánh đến trường học.
Vừa đi tới cửa, đã nhìn thấy ngoài cửa tiểu khu có đỗ một chiếc xe, là xe của Thước Nguyệt, cô ấy tựa bên cạnh xe vẫy tay chào Lạc Tử Tinh, sau đó chạy tới đỡ cô: "Tiểu Tinh, mấy ngày nay tớ sẽ đón cậu đến trường."
"Cảm ơn, Thước Nguyệt." Lạc Tử Tinh nói lời cảm ơn, không cần chen chúc trong chỗ đông đúc, thật là tốt quá.
"Khách khí với tớ làm cái gì, buổi trưa hôm nay vẫn hội họp ở vườn hoa bí mật." Mắt Thước Nguyệt có chút sưng đỏ, chắc là đã khóc.
Lạc Tử Tinh không nói đến Việt Phi, bởi vì cô thật sự không thích loại con trai không chịu trách nhiệm như vậy, cho nên hi vọng Thước Nguyệt có thể mượn cơ hội lần này, nhận rõ anh ta, thay đổi người yêu.
Lạc Tử Tinh vừa nghe giảng, vừa ghi chép vào vở, buổi chiều nhóm Diệp Hiên Nhiễm sẽ bắt đầu luyện tập vũ đạo, nghe nói này khóa học này rất vất vả, nếu động tác nhảy không chính xác, là phải luyện tập gấp mười lần gấp trăm lần.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-tay-ghi-chep-tuoi-thanh-xuan/2584033/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.