Diệp Hiên Nhiễm ôm lạc Tử Tinh đi trước, ở đằng sau, An Triệt chọc Úy Trì An Minh: "Nhiễm phát giận thật kinh khủng, tớ cũng bị dọa sợ."
Úy Trì An Minh lắc đầu: "Đừng nói nữa. Tiểu Tinh nhìn có vẻ rất đau, không muốn để cô ấy đi bộ, tớ cõng cô ấy." Câu sau đúng là nói cho Diệp Hiên Nhiễm.
Nhưng mà vừa nói xong, đã nhìn thấy Diệp Hiên Nhiễm buông Lạc Tử Tinh ra, đi về phía trước một bước, ngồi xổm xuống, giọng nói vẫn khó chịu như cũ: "Lên đi."
"Cái gì?" Lạc Tử Tinh không kịp phản ứng.
"Phiền toái." Diệp Hiên Nhiễm không kiên nhẫn nói, "Đi lên, tôi cõng cô."
Lạc Tử Tinh nhìn tấm lưng rộng lớn của anh, nghĩ nghĩ, vẫn nhẹ nhàng leo lên.
Diệp Hiên Nhiễm thoải mái cõng cô, miệng lại lạnh nhạt nói: "Thật nặng, cô cầm tinh con heo sao?"
Lạc Tử Tinh không nói tiếp, mặt có chút hồng, cô vùi đầu phía sau lưng Diệp Hiên Nhiễm, hít thở không khí dễ chịu, vết thương trên đùi dường như cũng không còn đau nữa.
"Hôm nay cậu biểu diễn rất tuyệt, hát rất hay." Lạc Tử Tinh nói khẽ, "Hiện tại tớ đặc biệt hy vọng đến được nhìn thấy các cậu ra mắt biểu diễn trên sân khấu lớn."
"Đừng tưởng rằng nói như vậy tôi sẽ tha thứ cho cô." Diệp Hiên Nhiễm không cảm kích nói.
Lạc Tử Tinh có chút buồn rầu: "Tớ chỉ nói sự thật thôi, các cậu nhất định sẽ trở thành siêu sao Thiên Vương."
"Tôi chỉ hy vọng chân của cô nhanh khỏi."
"Cậu không nên ép
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-tay-ghi-chep-tuoi-thanh-xuan/2584031/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.