Sau khi Thước Nguyệt nghe xong, vỗ tay nhiệt tình, khen ngợi nói: "Tiểu Tinh, cậu hát thật là dễ nghe, vì sao không làm ngôi sao ca nhạc? Tớ dám chắc là cậu nhất định sẽ được hoan nghênh."
"Đó là giấc mộng quá sang quý rồi." Lạc Tử Tinh cười nhẹ, tuy rằng nói là đã nản lòng, nhưng không hề uể oải, mất tinh thần, dù sao âm nhạc cũng không vứt bỏ cô, cô chỉ cần yên lặng yêu thích nó cũng rất thỏa mãn rồi.
Nhớ tới ba thiếu niên tỏa sáng chói mắt trên sân khấu, có thể tận mắt nhìn thấy người thực hiện được giấc mộng đó, cũng không phải vui vẻ bình thường.
"Được rồi, nhưng mà cảm thấy thật đáng tiếc." Sau khi Thước Nguyệt nói xong, quay đầu chợt thấy một nam sinh đẹp trai, lập tức lôi kéo Lạc Tử Tinh nhỏ giọng nói: "Tiểu Tinh cậu nhìn bạn nam sinh kia đi, rất đẹp trai."
"Ôi chao, ai, hả?" Lạc Tử Tinh quay đầu, sau đó liếc thấy Diệp Hiên Nhiễm đứng cách đó một khoảng không xa.
"Diệp Hiên Nhiễm?" LạcTử Tinh nghi ngờ, cô nhớ là anh học trường trung học Thánh Du mà, vì sao lại ở chỗ này.
"Cậu quen sao?" Thước Nguyệt ngạc nhiên hỏi.
Sau khi bị phát hiện, Diệp Hiên Nhiễm nhanh chóng đi tới, Lạc Tử Tinh chú ý thấy trên tay anh còn mang theo hộp giữ ấm, anh cười với Lạc Tử Tinh: "Xem ra cô đã ăn cơm trưa rồi."
Lạc Tử Tinh có chút ảo não, sớm biết vậy đã không ăn nhiều, để dành bụng hưởng thụ ý tốt của Diệp Hiên Nhiễm rồi.
"Không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/so-tay-ghi-chep-tuoi-thanh-xuan/2584035/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.