Nắng ban chiều lững thững chiếu, đồng hồ điểm 4 giờ, yên ả.
Quý Dĩ Hân từ trong trung tâm spa bước ra tinh thần khoan khoái. Ả chưa bao giờ có cảm giác thư thái đến vậy, ung dung, ngạo mạn.
Có điều....
Có thứ khiến ả phải thót tim, như gặp ma vậy. Phía xa kia, có người đứng vẫy tay chào ả. Bóng người rất rất quen đối với ả. Quý Dĩ Hân hoảng sợ, mặt mày biến sắc nhìn về phía đó rồi người đó bỏ đi như thu hút Quý Dĩ Hân.
Ả đang lo sợ điều gì chăng ?
Định đuổi theo thì phía sau ả cất lên giọng nói quen thuộc: "Quý tiểu thư cũng đi spa sao ?".
Quý Dĩ Hân quay lại, người đang đến là Lâm Tiểu Thanh và Tống Cửu. Hai người đứng trước mặt ả, đối mặt với nhau. Trên trán Quý Dĩ Hân lấm tấm mồ hôi, mặt mày biến sắc khó coi, Lâm Tiểu Thanh cười nhẹ ẩn ý khiến ả khó chịu. Tống Cửu thừa nước đục châm biếm: "Tiểu Thanh này, tôi nghĩ đi spa xong sẽ khiến mình thoải mái hơn chứ? Nhưng nhìn sắc mặt của Quý tiểu thư khó coi đến vậy. Chất lượng dịch vụ không tốt khiến cô bực tức sao ?".
Quý Dĩ Hân đăm đăm khó coi: "'Sao hai người đến đây ?".
Lâm Tiểu Thanh nhướn mày bật cười: "Thì tất nhiên đi spa rồi. Cô đi được chẳng lẽ chúng tôi không được ?".
"Long phu nhân thảnh thơi nhỉ ? Gây ra một mớ hỗn độn mà còn có thể dửng dưng đi spa. Bái phục".
"Đương nhiên. Tôi tiêu tiền chồng tôi, anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sinh-con-thue-cho-ong-trum-hac-bang/3629778/chuong-109.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.