Cố An Kỳ gần như thứctrắng , lăn qua lộn lại cả đêm vẫn không thể ngủ được. Chỉ cần cô vừanhắm mắt, kí ức về những chuyện năm đó sẽ tái hiện.
Những kí ức muốn nhớ lại thì không quay về, những thứ không đáng nhớ thì cứ chiếm cứ đại não của cô.
Về chuyện của Tô Dật Phàm cô vẫn không thể nhớ ra dù chỉ một chút, giốngnhư đoạn kí ức đó đã biến mất cùng với người này, sạch sẽ đến triệt để,không lưu lại chút manh mối nào. Còn chuyện Tiêu Thắng Hinh nói, cô vẫnnhớ rõ từng hoàn cảnh, từng người một, cho dù sở thích của họ là gì côvẫn có thể đọc ra vanh vách, chỉ có Tô Dật Phàm là ngoại lệ.
TôDật Phàm chẳng những chưa từng xuất hiện trong trí nhớ của cô, mà nhữngkí ức có mặt anh cũng bị xóa bỏ hoàn toàn. Cố An Kỳ buông dao nĩa trongtay xuống, có lẽ phải tranh thủ thời gian đi điều tra chuyện này.
“An Kỳ, cậu sao vậy ?”Tiêu Thắng Hinh thấy ánh mắt trống rỗng của Cố An Kỳthì lên tiếng hỏi, “Có phải khó chịu ở đâu hay không?”
“Không sao, mình vẫn ổn.”Cố An Kỳ chớp mắt, dùng dao nĩa khảy khảy quả trứng của mình.
“An Kỳ, việc gì cũng phải từ từ, đừng quá vội vàng.”Tiêu Thắng Hinh an ủi, “Nếu làm tổn hại sức khỏe thì không tốt.”
“Ừ.”
Cố An Kỳ không yên lòng lên tiếng đồng ý, cô vẫn nhìn chằm chằm vào cái đĩa của mình, không hề nhìn Tiêu Thắng Hinh.
Tiêu Thắng Hinh biết cô không thể thuyết phục được Cố An Kỳ, cũng khôngnhiều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sieu-sao-tro-lai/2492452/chuong-135.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.