Dịch: Lãng Nhân Môn
***
Lòng Tề Tử Thi trăm mối ngổn ngang, cô nhìn Hàn Siêu vừa kính nể lại vừa buồn bã.
Giết người lập uy làm mọi người kinh sợ!
Từ nay về sau trong Khấu Tiên thành không ai còn dám gọi hắn là "phế vật" nữa! Vốn là kẻ địch vô số, sống chết khó định nhưng giờ lại thoát khỏi khốn cảnh, uy thế còn cực kỳ đáng sợ.
Khiến người ta không khỏi sinh ra tâm lý bái phục.
Trịnh Minh Thần, Tần Huyền Cơ, Hàn đế, ba kẻ địch mạnh có ngàn vạn cách để khiến cuộc sống của Hàn Siêu không được an bình.
Cách đơn giản nhất ấy là mượn tay đám võ giả không có ngân bào tới khiêu chiến Hàn Siêu, làm hắn ứng phó đến mệt nhoài rồi không còn an tâm mà tu hành nữa.
Nhưng giờ không nắm chắc mười phần thì không còn ai dám khiêu chiến Hàn Siêu nữa. Bởi vì sẽ chết! Thật sự sẽ mất mạng đấy!
Chết thì sẽ mất tất cả!
- Xin lỗi Tề sư tỷ, làm sư tỷ mất một người thân rồi.
Hàn Siêu quay đầu, bình thản chia buồn rồi mới bước tới cạnh xác Tề Ngạo, chắp tay thành hình chữ thập, sắc mặt rất trang nghiêm, hắn cúi người nói:
- Mạng của ngươi do ta chấm dứt, ánh mắt của ta sẽ dõi theo ngươi. Cầu cho con đường luân hồi của ngươi được thuận lợi! Vô Lượng thiên tôn A di đà phật Amen!
Lại là nghi thức kỳ quái đó! Lại là chú ngữ nghe như tiếng ma quỷ kêu gào.
Thấy cảnh này lòng ai cũng càng thêm sợ.
- Được rồi. Nếu đã rõ thắng thua thì chuyện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sieu-pham-tu-tien-thai-giam/1370449/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.