Dịch: Lãng Nhân Môn
***
- Hừ! Không biết sống chết! Chỉ dựa vào một tên bị phế tinh mạch, còn chẳng đến nhất phẩm Nhục Thân cảnh mà cũng dám khiêu chiến với bản công tử sao? Hôm nay ta sẽ dạy cho ngươi một bài học!
Giọng nói khinh thường và lạnh lùng thốt ra từ miệng Tề Ngạo, sau đó một miếng tuyết tiên bay ra rồi rơi xuống đất.
Trời!
Gió lớn nổi lên, thổi đến mức khiến đám người vây xem phải lùi bước về phía sau, để lộ một khoảnh đất trống.
Trên không trung ông lão mặc ngân bào lúc trước phạt Trịnh Minh Thần diện bích xuất hiện, sắc mặt bình thản, năm ngón tay co lại thành trảo, hút lấy hai miếng tuyết tiên rồi lạnh lùng lên tiếng:
- Hôm nay lão phu chứng kiến đệ tử ngoại môn Hàn Siêu và Tề Ngạo ước hẹn quyết đấu, sinh tử không bàn. Không có một người nhận thua thì quyết đấu không ngừng. Bắt đầu đi.
Vừa dứt lời thì bóng thanh lang phía trên Vô Cực U Lang cung đã nhảy lên, giữa không trung mạnh mẽ bạo khai, hóa thành một màn sương xanh lục rồi phủ xuống người Hàn Siêu.
Bốn phía bỗng ngập mùi tanh tưởi như thể đang ở trong hố phân vậy, ngửi thôi cũng khiến lục phủ ngũ tạng vặn vẹo, đau đớn quằn quại. Trong bụng dường như có sông cuộn biển gầm, khiến người ta muốn ói hết sạch thức ăn ra!
Vô cùng khó chịu!
Hơn nữa mùi thối còn làm đầu váng mắt hoa, sức chiến đấu giảm hẳn.
Tinh tượng ác lang này đúng là độc địa!
Phựt!
Đúng lúc này dây cung nổ vang, tiếng động cực
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sieu-pham-tu-tien-thai-giam/1370448/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.