Dịch: Lãng Nhân Môn
***
- Nơi tu hành nhất phẩm này nhà họ Tề chúng ta bỏ một trăm miếng tinh linh thạch vạn năm mua!
Một giọng nói bá đạo vọng từ ngoài Thiên Nhân cư vào, sau đó một nam nhân trung niên mặc áo vàng bước đến, lạnh lùng nhìn khắp một lượt.
Hàn Siêu quay đầu nhìn, chỉ thấy một người cao khoảng mét tám, mắt hổ mũi ưng, mày kiếm nhếch cao, thân mặc áo long bào ánh vàng, khiến người ta có cảm giác cao quý, ngạo thị thiên hạ.
Khí thế cường đại như vị hoàng đế xuất cung đi dạo, làm kẻ khác không nhịn được mà muốn lùi bước, dập đầu quỳ lạy hắn ta.
- Thì ra là cựu Tề hoàng! Sao, Tam Đế Ngũ Hoàng quyết luyện đến đâu rồi? Dám tới khiêu khích Lê Hoa ta hả?
Lê Hoa ngồi trên ghế băng nhướng cao mày liễu, khí lạnh gào thét xông ra, nhiệt độ trong Thiên Nhân cư giảm hẳn xuống, không trung ngưng xuất bông tuyết rồi bắn hết về phía trung niên mặc hoàng bào.
- Hừ! Lê Hoa! Mười hai năm không gặp rồi, để ta xem thử ngươi có tiến bộ hay không, còn có thể ngồi vững trên vị trí thập đại đệ tử của môn phái không!
Trung niên mặc hoàng bào trợn trừng mắt hổ, người hắn ta lóe lên ánh sáng màu vàng, khí thế bá đạo lan tràn rồi một tiếng rồng gầm vang lên, long ảnh huyền kim sắc ngưng hiện.
Băng tuyết trong Thiên Nhân cư nháy mắt đã hòa tan.
"Quỳ xuống! Quỳ mau! Quỳ!"
Lúc này Hàn Siêu bị ánh sáng vàng bao bọc, đầu hắn ong cả lên, cứ như hoàng đế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sieu-pham-tu-tien-thai-giam/1370450/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.