🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau
Tiếp đó, lòng bàn tay ấm áp của anh từ sau lưng mò vào vạt áo, ngón tay ghì eo cô, trầm giọng kéo dài: “Hắn đẹp trai?” (1)

Lê Tiếu cứng người: “...”

Đầu ngón tay Thương Úc vuốt ve da thịt sau eo cô, cúi người, hơi thở mát lạnh phả bên tai Lê Tiếu: “Hử?”

Lê Tiếu ngửa đầu, kéo cổ tay anh ra, nghiêm túc nói:“Không hề, anh đẹp trai nhất.”

Thức thời dỗ dành, nghe qua thật khiến lòng người dễ chịu.

Anh thu bàn tay sau eo cô lại, bấu lên gáy cô nhẹ nhàng vuốt ve.

Bầu không khí yên ắng mấy giây, bỗng anh nói: “Còn nhớ cái đêm em ra tay ở quốc lộ ven sông không?”

Quốc lộ ven sông...

Lê Tiếu ngẫm nghĩ, nhướng mày: “Nhớ.”

Đêm đó cô chúc thọ ông ngoại, sau đó Lạc Vũ bị người ta ép dừng xe tập kích ở quốc lộ ven sông. Đó cũng là lần đầu tiên cô lộ thân thủ trước mặt Lạc Vũ.

Thương Úc nhếch môi: “Người bị em đã thương là thuộc hạ của Tiêu Diệp Nham.”

Mí mắt Lê Tiếu khẽ run, cô bỗng ngước mắt: “Vậy Thanh Vũ...”

Độ cong bên mép anh bỗng trở nên lạnh buốt: “Ừ, có liên quan đến hắn.”

Nói đúng là có liên quan đến gia tộc sau lưng hắn.

Nghe vậy, ngón tay Lê Tiếu hơi co lại, nhớ đến nguyên nhân - hậu quả Thanh Vũ bị hại chết, càng cảnh giác Tiêu Diệp Nham hơn.

“Vậy nên, hắn là đối đầu với anh?”

Chuyện Thanh Vũ bị đối thủ của Diễn Hoàng hại chết, cô từng nghe Lưu Vân nói qua mấy câu.

Nhưng... Tiêu Diệp Nham có tư cách trở thành đối thủ của Thương Úc sao?

Ngoại trừ đầu óc khôn ngoan, tâm tư kín đáo, dường như hắn chẳng còn gì để ganh đua cao thấp với Thương Úc.

Chí ít Lê Tiếu không xem hắn ra gì.

Lúc này, đôi mắt trầm tĩnh của Thương Úc hiện lên ý cười chế giễu: “Hắn không đủ.”

Chỉ một Tiêu Diệp Nham thì không gánh được cái danh đối thủ này.

“Vậy lại lịch gia tộc hắn thế nào?” Lê Tiếu vẫn không tra được thông tin cụ thể về Tiêu Diệp Nham.

Vì hắn quá bí ẩn, nên mới khiến Lê Tiếu chú ý hơn đến hắn.

Đã nói đến nước này, Thương Úc cũng không giấu giếm nữa. Anh nhéo gò má Lê Tiếu, nói thẳng không kiêng dè: “Cậu Hai gia tộc Childman, họ tổ Tiêu thị.”

Lê Tiếu nhìn Thương Úc, vẻ mặt sáng tỏ.

Chẳng trách không tra được thân phận của Tiêu Diệp Nham, hóa ra là người của gia tộc Childman.

Gia tộc này được phong Công tước từ thế kỷ trước, tước vị cha truyền con nối đã trăm năm.

Khi ấy cô chỉ bảo Lục Cục điều tra Tiêu Diệp Nham, hoặc Công tước họ Tiêu, lại quên mất hàm Công tước sau khi họ được phong.

“Có lẽ cái tên Tiêu Diệp Nham được hắn sử dụng khi xuất đầu lộ diện với bên ngoài, dù giống với Huy Tử, cũng không chứng minh được có quan hệ.” Dứt lời, đôi mắt sâu thẳm khó đoán của anh híp mắt, trầm giọng bổ

sung: “Đừng hiếu kỳ về hắn.”

Lê Tiếu đưa tay gạt sợi tóc lòa xòa trước mắt, nghe lời nhắc cuối cùng của anh, cô chớp mắt cố nén cười gật đầu: “Ừm, được.”

Thật ra, dù cô tò mò về Tiêu Diệp Nham, cũng chỉ giới hạn trong mục đích hắn làm những việc kia, hơn hết là nghiên cứu, không liên quan đến bản thân hắn.

Còn việc hắn biết bia mộ Huy Tử ở Tây Sơn, có thể nói hắn từng có điều tra cô, hoặc từng cho theo dõi.

Dù gì cô không hề che giấu chuyện mình đến Tây Sơn.
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.