🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau
Hạ Kinh chậm rãi buông cánh tay Hạ Khê ra, chợt thấy cực kì thất vọng và bất mãn.

Tự cho mình thông minh.

Đừng nói Thiếu Diễn, dù đàn ông bình thường gặp phụ nữ như vậy, e rằng cũng tránh còn không kịp.

Hạ Khê kinh ngạc quên cả phản ứng, hoảng hồn với câu “không còn mạng ra khỏi biệt thự Piper” của anh ta.

Hạ Kình thấy vẻ mặt tối tăm của cô ta, lắc đầu, trong mắt là vẻ chế giễu: “Hạ Khê, trước kia anh thấy em rất thông minh, nhưng tối nay em thật ngu hết đường nói. Lê Tiếu có thể ngồi ngang hàng với lão đại toán lính

đánh thuê, khiến cậu Thẩm của Lục Cục phục tùng, còn có thể làm khách VIP ở tiệc Nội các của Myanmar, em không nhớ những điều này sao? Rốt cuộc em lấy đâu ra tự tin mình có thể thay thế cô ấy trở thành người

yêu của Thiếu Diễn?”

“Nói về tướng mạo, em kém hơn Lê Tiếu, bàn về xuất thân, em cũng chỉ là con thứ của vợ lẽ, em cho rằng đi cùng anh vào tầng lớp thượng lưu thì mình thật sự cao hơn người khác một bậc? Hạ Khê, anh nói em biết,

nếu tối nay không phải anh ở đây, chắc chắn Thiểu Diễn sẽ không để em bình an rời khỏi biệt thự.”

Hạ Kình vô cùng thất vọng về cô ta, hừ lạnh xoay người định rời đi.

Nhưng anh ta chợt dừng bước, liếc xéo Hạ Khê qua vai mình, ném thêm một quả bom: “Năm phút trước, cả Parma vừa nhận được thông báo, em đã bị gạch tên trong danh sách bạn của cậu chủ Thương thị. Thế nên, từ

nay về sau em cứ yên ổn làm cô chiêu nhà họ Hạ đi, xã hội thượng lưu của Parma không có chỗ cho em. Hạ Khê, hết thảy không thể oán trách ai, muốn trách thì tự trách mình quá ngu ngốc!”

Hạ Kình có thể làm bạn của Thương Úc, đương nhiên không phải một người không phân biệt được thị phi.

Lời cảnh cáo sắc bén lần này không khác nào đang nhắc nhở Hạ Khê, về sau giữa anh em bọn họ đã định sẵn ranh giới.

Chưa đến nửa tiếng, đám Hoắc Mang đã lục tục rời khỏi biệt thự.

Vốn là tiệc đưa tiễn tốt đẹp, lại bị Hạ Khê phá hỏng hết.

Trước khi đi, Hạ Kình xin lỗi Lê Tiếu và Thương Úc, nhưng đã là sai lầm lớn, anh ta cũng chẳng có mặt mũi nào xin tha thứ.

Trời dần tối, hoàng hôn đã ngả.

Vân Lệ nghiêng người dựa vào bệ hồ phun nước, khoanh tay, nheo mắt nhìn chiếc xe Hạ Khê đang ngồi.

“Em đã dạy dỗ cô ta đủ rồi, anh không cần phải ra tay nữa.” Giọng nói bình thản của Lê Tiếu vang lên sau hồ phun nước.

Cô đút một tay vào túi quần bút chì, vừa bước xuống bậc thềm vừa nói.

Vân Lệ buông thõng hai tay, liếc nhìn Lê Tiếu ngược sáng mà đến, liếm răng cấm: “Em đây là đang nể mặt Thương Thiếu Diễn mà lựa chọn dàn xếp ổn thỏa sao?”

Theo anh ta thấy, dạy dỗ Hạ Khê thế còn chưa đủ.

Kiểu phụ nữ tự đề cao mình quá mức cần được dạy dỗ thật cẩn thận.

Lê Tiếu liếc anh ta, hời hợt nói: “Nếu muốn nể mặt anh ấy, hôm nay em sẽ không ra tay với Hạ Khê.”

Chuyện cô muốn làm, không cần xem sắc mặt người khác.

Mà Thương Úc hiểu cô, sẽ không làm cô khó xử.

Nghe vậy, Vân Lệ thoải mái nhếch môi, búng trán cô: “Thế còn được, dù hẹn hò cũng không yêu đến lú não, tiếp tục duy trì cho tôi.”

Anh ta đã buộc lòng chấp nhận sự thật Lê Tiếu hẹn hò với Thương Úc.

Điều lo lắng duy nhất là, cô sẽ vì nể mặt Thương Thiếu Diễn mà để bản thân ấm ức.
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.