Lúc tan ca, mọi người không thể chờ đợi hơn nữa liền nhanh chóng tụ thành từng tốp đến nhà hàng đi thưởng thức bữa tối mỹ vị, nhà hàng kia đồ ăn đích thực thuộc đẳng cấp năm sao, nhưng đồng thời, giá tiền cũng tuyệt đối mắc hơn cả ở khách sạn năm sao.
“Ô, thực hạnh phúc a” Sờ cái bụng sau khi ăn no có chút trướng đại, cậu tựa vào ghế không nhúc nhích, nếu có thể, cậu nhất định sẽ nằm trình ình ra thành hình chữ đại ở nơi này.
“Chậc chậc, thật sự là điển hình của quỷ tham ăn, lòng tham vô đáy” Vừa nói, Lâm Húc ngồi bên cạnh vừa vỗ một cái trên bụng của cậu.
“Ô, ai u…Rất đau” Đau đến nỗi cậu giãy nảy lên, nước mắt cũng sắp ứa ra đến nơi.
Một phen đánh vào tay Lâm Húc, sau khi quăng cho đối phương một cái khinh thường thật to, cậu nghiêng người sát lại chỗ sếp, nhẹ nhàng nhu nhu cái bụng bị chà đạp một cách độc ác.
“Ha ha…”
“Tiểu Bạch, cậu thật đáng yêu”.
Cậu đáng thương chẳng những không chiếm được sự đồng cảm của mọi người, còn bị giễu cợt, cậu lại cũng không thể khóc được nha. Thế là, cậu hai mắt rưng rưng đẫm lệ mà nhìn sếp, âm thầm kháng nghị.
Ôn Nhã Nho cố gắng nhẫn nhịn mà duy trì vui vẻ, bất đắc dĩ lắc đầu, một hồi lâu mới mở lời hòa giải “Được rồi, các cậu còn cười làm cậu ấy sắp muốn đào lỗ trốn rồi”. Rồi mới khéo léo chuyển đề tài “Bữa cơm tối nay, mọi người cũng hài lòng a?”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sep-toi-khong-muon-tang-ca/2156758/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.