Sau một hồi bị làm khổ, sếp mang theo Tiểu Lý tới phòng nghỉ tìm Lâm Húc lười nhác thương thảo việc nào đó, mà cậu cũng dẫn Tiểu Mạc làm quen hoàn cảnh một chút, tranh thủ lười biếng chút đỉnh.
“Tiểu Bạch…”
Nghe thấy, cậu lập tức quay đầu lại, trừng mắt liếc Mạc Hải Văn một cái, chỉ thấy đối phương gãi gãi đầu, lập tức sửa nói “Tiền bối, tiền bối, cái kia…Mọi người vẫn luôn hòa hợp như thế, sếp cũng cùng mọi người đùa cợt sao? Tôi còn tưởng rằng lúc làm việc chính là phải rất nghiêm túc cùng chăm chú, không cho phép nửa điểm đùa giỡn”.
“Tại vì ở đây chúng ta không có những quy tắc linh tinh nào đó giống các tập đoàn, cho dù có cũng sớm bị Lâm Húc bọn hắn phá hỏng, hơn nữa tuy sếp khi công tác rất nghiêm túc, nhưng phần lớn thời gian cũng rất dễ gần… Với cả, tôi làm việc ở đây đã lâu như vậy, cũng chưa từng thấy sếp sinh khí hay nổi cáu. Hắc hắc, cũng chỉ có hắn mới có thể dễ dàng tha thứ cho Lâm Húc cùng chúng ta hồ nháo…”
Giải thích đến đây, khiến cậu nhớ lại năm kia, bọn cậu định lặng lẽ tổ chức sinh nhật cho sếp, lúc đó chơi đùa quá khích, Lâm Húc cư nhiên đem bánh ngọt ụp lên mặt sếp. Chính là nghĩ đến thôi cũng khiến người ta kinh hãi trong lòng, nếu là sếp khác, chỉ sợ đã sớm bạo phát!
Bất quá, sếp chúng ta rất hòa thuận, cũng không có sinh khí, chỉ là nhíu mày, lại tiếp tục cùng mọi người ngoạn nháo, đem bánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sep-toi-khong-muon-tang-ca/2156759/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.