Chính là, sự thật luôn tàn khốc.
“Linh linh… Linh linh…”
Là ai sớm như vậy đã tới quấy rầy cậu ngủ! Đáng giận, đáng lẽ hôm nay có thể không cần rời giường từ sáng sớm nha. Cậu bực bội gãi gãi đầu, tránh những chướng ngại vật trên sàn, đi ra mở cửa, nhưng hai giây sau, cậu “BA~” một tiếng đóng cửa lại.
Dụi dụi mắt, dùng sức vỗ vỗ mặt, sau khi xác định bản thân hoàn toàn tỉnh táo, cậu mới lại đem cửa mở ra.
“Sếp… Anh sao lại xuất hiện ở đây?”
Nhìn người đàn ông đứng trước cửa nhà cậu, Bạch Hạo Lãng cào cào mái tóc rối bời, kinh ngạc hỏi.
“Đến đốc thúc cậu a”
Cái gì?
Trừng lớn hai mắt, phản ứng xong cậu liền gào lên “Sếp, anh tha tôi đi!”
“Nhanh, rửa mặt nhanh lên một chút, tôi mua bữa sáng cho cậu rồi” Giơ giơ túi thức ăn trên tay, sếp thập phần hăng hái nói “Ăn xong, chúng ta cùng cố gắng”.
Ách… Sếp, anh là đã sớm tính trước đúng không? Cậu lại cũng không thể phản đối!
Nhìn sếp vì không có chỗ ngồi đành bất đắc dĩ đứng dựa vào tường mà tao nhã ăn uống, cậu phát hiện ngày nghỉ lại ngâm nước nóng rồi, nhưng thành ra như vậy cũng rất không tồi.
Ít nhất, có sếp giúp mình cùng tổng vệ sinh nha. Hơn nữa ngươi hẳn chưa từng nghe qua, có sếp nào lại sáng sớm tới nhà nhân viên làm cu li a? Cho nên, hắc hắc, cậu lời rồi.
Xắn tay áo, cậu và sếp quyết định phân công hợp tác, cậu phụ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sep-toi-khong-muon-tang-ca/2156757/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.