Diệp Tố có chút ngây ra mà nhìn phòng thí nghiệm đẹp lóa mắt, trong lòng càng lúc càng sợ hãi.
Hiện tại hắn có thể kháng cự, có thể tỏ vẻ hờ hững, có thể làm như không thấy những dụng cụ đáng yêu đó, nhưng nếu trải qua mười ngày nửa tháng ăn không ngồi rồi thì sao? Cho dù hắn chỉ là một học sinh, nhưng từ lúc hắn lựa chọn chuyên ngành hóa học này, hắn đã thiên vị nó hơn mọi thứ khác.
Mà thời điểm nhàm chán, là lúc một người có thể thể hiện ra yêu thích chân thật. Hắn sẽ không thể tránh khỏi mà muốn hoàn thành thực nghiệm tróc nguyên tố ký sinh, suy nghĩ lsẽ tạo ra ý tưởng mới, đối với một nhân viên nghiên cứu, nếu không thể lập tức thí nghiệm ý tưởng mới này mới sự tình dày vò nhất.
Diệp Tố phảng phất trong một liếc mắt liền nhìn thấy thời gian mười ngày sau, bạc nhược như một trang giấy trắng, sau đó bắt đầu từ hiện tại mà xếp từng chồng từng chồng, xếp thành dao giấy càng lúc càng sắc bén, bổ về phía mình đang ở hiện tại.
Nỗi đau mười ngày tụ thành một điểm, làm Diệp Tố kinh hoảng.
Nhưng thực mau, Diệp Tố mới phát hiện hiện tại vẫn chưa phải tình cảnh tệ nhất.
Tiếng bước chân hỗn loạn truyền tới, càng lúc càng gần, tựa hồ có rất nhiều người.
Diệp Tố nhìn về phía cửa, đầu tiên nhìn thấy là Benedict sắc mặt nghiêm trọng, đám người phía sau hắn một đám sắc mặt không vui theo vào sau, Diệp Tố không khỏi cảm thấy kinh hỉ.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-vuc-tham-la-mot-canh-dong-hoa/2891217/chuong-122.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.