Cả ngày, Diệp Tố cùng bọn Lý Hoằng Hậu đem thời gian từng tấc kim đồng hồ đều lãng phí vào việc nói chuyện với nhau — vẫn là những câu chuyện không hề dinh dưỡng, đối với bọn họ, không nói chuyện hóa học thì đều là không có dinh dưỡng.
Hầu như mỗi người đều tò mò về phương pháp thực nghiệm Diệp Tố thăm dò ra, thậm chí khi nói chuyện, đầu óc cũng không ý thức được mà nghĩ tới quá trình thực nghiệm của DIệp Tố, chậm rãi phân tích hoặc tăng thêm vài ý tưởng trong đó.
Diệp Tố vô số lần nhìn thấy thầy mình hoặc những người khác muốn nói lại thôi, hắn bất đắc dĩ cười khổ trong lòng, cười đến mức thở dài cũng không nổi.
Tới chạng vạng, chuyện để nói cũng ít đi nhiều, bọn họ đành từng người trầm tư, cũng không thể trầm tư quá sâu mà không nhịn được suy ngẫm nghiên cứu.
Diệp Tố nhìn thấy một người nghĩ nghĩ liền duỗi tay chuẩn bị lấy dụng cụ trên giá thực nghiệm, tới nửa đường, người nọ mới như vừa tỉnh mộng mà giật tay về, khẩn trương nhìn chằm chằm đồ vật trước mắt mình. Cũng có những người khác thấy một màn như vậy, bất quá đều ăn ý mà rời đi tầm mắt, không đi đàm luận, trong lòng không khỏi dâng lên bi ai.
Phòng thí nghiệm đối với đám học giả chân chính này, mỗi góc đều tràn ngập sức sống mạnh mẽ, tràn ngập dụ hoặc chí mạng.
Diệp Tố tự đáy lòng khâm phục bọn họ, đồng thời càng có cảm giác nghẹn khuất hữu tâm vô lực. Bọn họ tựa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-vuc-tham-la-mot-canh-dong-hoa/2891218/chuong-123.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.