Kỹ thuật chơi bóng của khoa thể dục vốn đã là bậc nhất, cố tình ý thức cạnh tranh còn cực kỳ mạnh mẽ, người nào người nấy háo thắng hơn cả Khang Thánh Triết, điều này có ý nghĩa là mặc kệ đối thủ là ai, bọn họ đều không lưu tình, nghiền áp hết. Cho nên, khoa nào gặp phải khoa thể dục, thì về cơ bản là bị loại.
Là ai thì mặt cũng tái mét thôi.
Vưu Lương Hành nhíu mày, Liêu Túc nhún vai bĩu môi nói:
"Thể năng tốt không phải lỗi của chúng tôi nha, chúng tôi chỉ muốn chơi cùng với các bạn nhỏ khác mà thôi."
Vưu Lương Hành: "....." Thôi đi.
Các người muốn chơi với người khác, nhưng đâu biết người khác có muốn chơi với các người hay không a?
Trong lúc hai người nói chuyện, những tiếng bước chân trên sân bóng càng trở nên vội vàng dồn dập, thanh âm nóng nảy của Khang Thánh Triết vang lên, không thể che dấu được sự bực bội:
"Ném bóng cho tôi!!!"
Quả bóng vẽ một đường trong không trung, Khanh Thánh Triết nhảy lên nhận lấy nó trong tay, cánh tay hắn nhanh chóng đẩy bóng lên, ném bóng về phía bảng rổ nhưng quả bóng kia mới chỉ rời tay thì đã bị một thân ảnh cao lớn chặn lại trên không trung.
Bộp một tiếng rất lớn, quả bóng bị chặn lại rơi xuống mặt đất, lăn ra ngoài.
Trọng tài thổi một hồi còi nghỉ giữa hiệp kết thúc nửa đầu trận đấu, Vưu Lương Hành hình tỷ số: 5 - 28.
Tỷ số nghiêng hoàn toàn về khoa thể dục.
Quần chúng vây xem héo héo, những nữ sinh tới cổ vũ khoa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-lai-han-thanh-vu-em-ngu-dung/1163893/chuong-113.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.