Vui vui vẻ vẻ kết thúc cuộc gọi, gió đêm thổi tới, ráo khô mồ hôi, cả người phát lạnh nhưng độ hưng phấn của Khang Thánh Triết lại dâng cao, lại không cảm thấy lạnh nữa.
"Có chuyện gì cao hứng như vậy?"
Người hỏi chuyện là vị học trưởng thành công kéo Khang Thánh Triết vào đội, là việc riêng, hắn chỉ trêu chọc một câu rồi thôi.
"Còn chơi được không, mệt thì về nghỉ đi, mấy người chúng ta chơi tiếp nửa giờ nữa."
Khang Thánh Triết lắc đầu, đón lấy quả bỏng, ném rổ từ phía xa, quả bóng vẽ một đường cong xinh đẹp trên không trung, bóng đập vào vành rổ, chưa vào.
"Tôi ở lại luyện thêm."
Học trưởng rất vui mừng:
"Được đó, luyện thêm nào!"
Hắn đánh giá Khang Thánh Triết, càng ngày càng cảm thấy kéo được người này vào là đúng rồi.
"Có cậu ở đây, đội chúng ta có thể liều một lần, mục tiêu năm nay chính là chơi nhiều thêm 1 trận so với năm trước!"
Nam sinh của khoa Văn học, tuy rằng không phải kỳ thị nhưng mà thể chất thường thường kém hơn rất nhiều so với nam sinh của khoa khác, mà vốn dĩ số lượng rất ít, chọn người ưu tú cũng không được nhiều, giống như Khang Thánh Triết, bao nhiêu năm rồi mới có một người.
Hiển nhiên Khang Thánh Triết không tán đồng, hắn vẫy vẫy tóc, chắc nịch nói:
"Đánh thêm 1 trận là không được."
Học trưởng hỏi: "Vậy cậu muốn?"
Khang Thánh Triết nói: "Tôi muốn lấy được giải quán quân."
Học trưởng sửng sốt sau đó sắc mặt biến đổi, có một loại phức tạp không nói lên lời:
"Có chí khí là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-lai-han-thanh-vu-em-ngu-dung/1163892/chuong-112.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.