Trong lòng Vưu Lương Hành mềm nhũn, hắn nghiêng đầu hơi thay đổi tư thế của Khang Thánh Triết rồi dựa vào cái đầu to của Khang Thánh Triết, hai người dựa sát vào nhau, yên ổn, an tâm, cơn buồn ngủ nồng đậm ùa đến.
Vưu Lương Hành kháng cự trong khoảng khắc nhưng vì quá mệt mỏi ý thức dần dần trôi đi.
Một giấc ngủ dài, sau khi hé mắt thì sắc trời đã tối hẳn, Vưu Lương Hành mông lung mở mắt ra, lúc này ý thức mới trở về, hắn bừng tỉnh tự hỏi, hắn ngủ quên sao? Đây là đâu?
"Ở nhà a."
Thanh âm Khang Thánh Triết ồ ồ bên tai, Vưu Lương Hành mở đèn đầu giường, dưới ánh đèn vàng mờ nhạt, khuôn mặt Khang Thánh Triết tựa hồ có chút mộng ảo.
"Không phải chúng ta ở trên xe sao?"
Khang Thánh Triết "ừ" một tiếng, nói:
"Tôi ôm anh xuống."
"Chìa khóa mở cửa thì sao?"
"Dì quản lý dưới tầng đưa cho, thấy tôi ôm anh còn đi theo mở cửa cho hai chúng ta."
Vưu Lương Hành xoa xoa trán, đầu óc còn có chút choáng váng:
"Mấy giờ rồi?"
Khang Thánh Triết nói:
"Mới 8 giờ."
"Cậu vẫn luôn thức sao?"
Khang Thánh Triết không trả lời vấn đề này mà lại nói:
"Giấc ngủ này của anh khá dài."
Đúng vậy, vì trong lòng Vưu Lương Hành nhớ thương việc phải về thành phố A, trong 3 ngày này hoàn toàn không có nghỉ ngơi tốt, làm cho đồng hồ sinh học mất cân đối, vậy mà có thể ngủ bất tỉnh nhân sự trên đường về.
Vưu Lương Hành không muốn nói chuyện này cho nên hỏi:
"Cậu có thể ôm tôi lên được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-lai-han-thanh-vu-em-ngu-dung/1163894/chuong-114.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.