Ta nói ta vẫn luôn đợi chàng.
89
Họ phải vào cung dự tiệc, ta theo phu nhân về phủ. Phu nhân trút được gánh nặng, cả người nhẹ nhõm hẳn.
Sau khi ở bên bà một lát, ta trở về cửa hàng, trong lòng vui vẻ, ta bảo mọi người đóng cửa sớm để cùng nhau ăn lẩu.
Nửa đêm, có người gõ cửa sổ phòng ta. Ta giật mình, là giọng của Tư Mã Túc.
Chàng trèo qua cửa sổ, ôm chầm lấy ta và hôn ta mãnh liệt. Ta sợ đến mức không thể cử động. Cho đến khi chàng nhận ra ta không ổn, chàng mới dừng lại.
Ta sờ mặt chàng, nói: "Chàng sao vậy, có chuyện gì à?"
"Rất nhiều người đã chết."
Môi chàng run rẩy: "Nhiều huynh đệ cùng ta ra trận đã bỏ mạng. Ta luôn mơ thấy họ, người thì mình đầy mũi tên, người thì cụt tay, mất chân... Hạnh Hoa, nàng chưa từng thấy chiến trường, khắp nơi toàn xác người, mùi m.á.u tanh nồng nặc.”
"Chỉ khi nghĩ về nàng, ta mới tạm quên được những điều đó. Hôm nay chúng ta được trọng thưởng, Thái tử hết lời khen ngợi ta, nói ta xứng đáng là nhi tử của phụ thân, các huynh đệ trong kinh thành đều lấy ta làm gương, ca ngợi ta tài giỏi. Nhưng nàng có biết nỗi kinh hoàng trong lòng ta không? Họ đâu biết chúng ta đã phải trả giá đắt thế nào, bao nhiêu người đã ngã xuống, họ đâu biết mùa đông chúng ta không có áo ấm, không thuốc men, thiếu ăn, mà vẫn phải ra trận chống lại kỵ binh Hung Nô. Họ đâu biết lần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-thanh-than-cung-trang-nguyen/3730032/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.