Ta gật đầu.
Hắn lại nói: "Lần này ta đi cùng với Vương huynh và Tống huynh."
Hắn nhìn ta thật sâu: "Muội đừng lo lắng, cứ yên tâm mà sống, có khó khăn gì thì đến phủ ta tìm quản gia. Ngày mai sẽ rất bận, ta không đến gặp muội được."
Nói xong, hắn quay lưng bước đi.
Ta đi theo hắn được vài bước, gọi với theo: "Huynh bảo trọng nhé."
Hắn dừng lại, đột ngột quay đầu, đứng lặng một lúc, rồi lại quay người bước đi.
Ta nhận ra rằng tiền mới là quan trọng nhất. Dù ta có bỏ bao nhiêu thời gian làm giày, làm áo, làm đồ ăn ngon cho Tư Mã Túc thì cũng chẳng thay đổi được gì. Nếu cả đội quân đều lâm vào cảnh khốn cùng, hắn cũng chẳng thể nào thoát khỏi. Nếu ta thực sự muốn giúp hắn, thì chỉ có cách là phải thật giàu có. Có tiền rồi, ta có thể mua thật nhiều lương thảo cho hắn, nâng cao sức mạnh của cả đội quân, như thế mới là tốt nhất. Vả lại, 10 vạn lượng đã là toàn bộ tài sản của ta. Trong lòng ta lại dâng lên một nỗi bất an mơ hồ.
Ta làm rất nhiều son phấn dự trữ, sau khi đã đủ, ta lại bắt đầu nghĩ ra những món đồ mới lạ mà các cô nương sẽ thích. Đơn đặt hàng đổ về như nước, ta phải thuê thêm hai người trông coi cửa hàng, còn Ngưng Hương thì làm phụ tá cho ta. Cả mùa đông năm ấy, ai nấy đều sống trong khó khăn. Cố Thanh Yến trở về sau chuyến vận chuyển lương thảo, người gầy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-thanh-than-cung-trang-nguyen/3730031/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.