Ta cảm thấy những ngày này dài đằng đẵng. Thời tiết ngày một lạnh giá, không biết tình hình nơi biên ải ra sao. Tq thường xuyên đến phủ tướng quân để bầu bạn với phu nhân, bà ấy điềm tĩnh hơn tq nhiều.
Phu nhân cứ nửa tháng lại gửi đồ tiếp tế cho cha con họ một lần. Ban ngày ta tranh thủ làm son phấn, đến chiều lại bắt tay vào may vá y phục, giày dép cho Tư Mã Túc.
Cố Thanh Yến cũng bắt đầu lui tới cửa hàng của ta, có thể thấy ai nấy đều mang vẻ mặt lo âu. Rồi chuyện chẳng lành cũng xảy đến, phương Nam bị bão tuyết, người c.h.ế.t vô số, dân đói phiêu bạt khắp nơi, lại thêm bệnh dịch hoành hành. Quốc khố thì trống rỗng, quân lương ngày càng cạn kiệt. Ta định đến nhà Cố Thanh Yến để hỏi thăm tình hình, thì nghe thấy mấy vị công tử đang tụ tập mắng nhiếc triều đình không cấp quân lương thì đánh đ.ấ.m gì được.
Ta nghe hồi lâu mà chẳng ai nghĩ ra được cách gì. Quốc khố vốn đã cạn kiệt, hoàng đế bây giờ lại suốt ngày đắm chìm trong thuật Hoàng Lão, chỉ lo cầu cúng cho quốc thái dân an, xây điện thờ cũng đã tốn bao nhiêu là tiền của. Dân thì noi gương vua, mấy lão già bảo thủ nắm quyền lại chẳng muốn bỏ công bỏ sức, chỉ lo vun vén cho lợi ích riêng.
Ta hỏi Cố Thanh Yến: "Giờ phải làm sao đây?"
Hắn day day trán, mệt mỏi nói: "Mấy vị công tử vừa rồi đều đã về nhà vận động quyên góp rồi, nhưng chắc cũng chẳng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-thanh-than-cung-trang-nguyen/3730030/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.