Ta gật đầu, chui vào chăn.
Chàng ngồi xuống bên giường, đầu gác lên thành giường nhìn ta. Ta cũng nhìn chàng, rồi lại ngại ngùng lấy khăn tay che mặt. Chàng hôn nhẹ lên môi ta qua lớp khăn.
"Thật tốt, ta mơ thấy mình trở về, rồi chúng ta ở bên nhau, làm gì cũng được, hoặc chỉ là trò chuyện thôi cũng được."
Chàng nói sẽ hát cho ta nghe.
Ta mơ màng thiếp đi, dạo này ta ngủ không ngon giấc, nên giấc ngủ này thật sâu.
91
Sáng hôm sau tỉnh dậy, ta thấy chàng ngay trước mặt. Chàng vẫn nằm sấp bên giường ta như tối qua, ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Bị đánh thức, chàng nhìn thấy ta rồi nở một nụ cười tươi rói: "Chào buổi sáng!"
Ta cũng cười đáp: "Chào buổi sáng!"
Chàng nói: "Ta sẽ về bảo phụ mẫu đến hỏi cưới nàng, sính lễ đã chuẩn bị sẵn từ lâu rồi, chúng ta mau thành thân thôi, để ngày nào thức dậy cũng được nhìn thấy nhau!"
Lời chàng nói khiến ta không khỏi mường tượng về cuộc sống sau này. Mỗi ngày cùng nhau thức dậy, chàng đi làm việc, ta đến cửa hàng. Tối đến chàng đón ta, chúng ta cùng về nhà, sẽ có bao nhiêu chuyện để kể cho nhau nghe.
Dù sao trước đây chúng ta cũng vẫn ở bên nhau như thế, chàng đến tìm ta, cùng ta làm việc, rồi trò chuyện, hoặc là cùng nhau đi tìm Cố Yến Thanh.
Chàng trèo qua cửa sổ đi mất. Đợi đến khi không còn thấy bóng chàng đâu nữa, ta mới xoa xoa mặt để ngăn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-thanh-than-cung-trang-nguyen/3730033/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.