Lão đạo sĩ vội vàng ném túi vào trong sân rồi chạy đi dập lửa. Kết quả là, khi ông bưng thùng nước vào đá văng cửa ra thì nhìn thấy bên trong làn khói đang bốc lên mù mịt…
Một người xấu xí, mặt mũi bầm dập đang quỳ gối đệm, thắp hương, tế bái một pho tượng Phật, trong miệng còn lẩm bẩm: “Quan Âm Như Lai ngự ở trên cao, tín nữ một lòng thành tâm xin thỉnh cầu người: Xin người hãy cho linh khí tới ngụ ở nhà con, hoặc là ban cho con một vật dẫn siêu cấp thiệt là trâu bò đi ạ. Còn nếu không thì, người hãy ban cho con một người đàn ông gia sản bạc triệu, thân cường thể tráng, anh tuấn vô cùng, lại còn hết lòng yêu con cũng được ạ. Tín nữ không cầu nghịch tập sửa mệnh hay chức cao vọng trọng gì, chỉ cầu có một tấm chồng để dựa vào, nửa đời sau áo cơm vô ưu, con cháu đầy nhà, vạn phúc vạn thọ mà thôi ạ…”
Lão đạo sĩ: “…”
Tuy biết học trò nhỏ của ông mong ước cũng hơi nhiều thiệt, nhưng nghe nó nói câu chữ rõ ràng, trình bày lưu loát thế này, thực sự càng nghĩ càng thấy dã tâm không tầm thường chút nào.
───── ⋆⋅☆⋅⋆ ─────
Giờ ăn cơm, lão đạo sĩ bắt đầu nói đạo lý, dạy dỗ học trò ngoan của mình.
“Chúng ta, thân là đạo sĩ, mày bái Phật làm cái quái gì hả con? Mày đối thần minh như vậy sẽ bị xem là một chân đạp hai thuyền. Nếu là 300 năm trước, mày sẽ bị người ta nhốt vào lồng heo rồi thả xuống sông chết đấy.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-linh-khi-tro-lai/276690/chuong-2.html