Chỉ là một cái bồn cầu thôi mà, cần gì phải đem giấu?
Đương nhiên, từ 300 năm trước đã có rất nhiều vật cấm kỵ cổ xưa được dùng làm thiết bị thử nghiệm linh khí. Có quỷ mới biết những người này có mang theo vật cấm kỵ dò xét vật dẫn linh khí hay không. Mấy năm nay khoa học kỹ thuật cũng vô cùng phát triển, không chừng họ đã phát minh ra thiết bị siêu cấp nào đó rồi?
Quét một cái, tích một tiếng, liền bị phát hiện.
Nộp? ‘Phi’ (Nhổ vào)! Giao nộp lên cho triều đình đế quốc cô còn cảm thấy ghê tởm, chứ đừng nói là một đám nhà giàu ỷ mình có tiền, muốn làm gì thì làm, giết người đoạt bảo đều dám.
Tâm tư A Điêu thay đổi cực nhanh. Cô nhớ rõ trong một quyển sách khác của lão đạo sĩ có chép rằng, người có duyên dù chưa đạt được cảnh giới sử dụng linh năng một cách linh hoạt, vẫn có nhiều cách để thu nạp vật dẫn linh khí vào trong cơ thể. Chỉ có cái là những phương pháp này hơi nguy hiểm.
“Ý dẫn huyết, huyết thành tuyến đồ, trói buộc bản mệnh.” (Dùng tâm dẫn máu, vẽ nên tuyến đồ, ký kết bản mệnh.)
Một khi khế ước đã được ký kết, từ nay về sau vĩnh viễn không thể nào thay đổi. Lỡ như cái bồn cầu này chỉ là vật phế phẩm, lỡ như nó chỉ có thể phóng thích một chút linh khí ít ỏi, vậy há chẳng phải cô đã lãng phí đi vị trí bản mệnh của mình rồi sao? Người có nhiều thứ để mất chắc chắn sẽ không bao giờ làm loại chuyện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-linh-khi-tro-lai/276691/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.