Mẫn Dục liên hệ với Giáo sư Đường, sau khi hẹn được thời gian thích hợp, cuối tuần anh cùng Kỳ Vũ Thu mang theo bức họa đến khu nhà giáo viên Đại học Ngư Thành, nằm ở khu Đông thành phố.
Khu tập thể này phần lớn là những ngôi nhà một tầng hoặc biệt viện nhỏ được xây từ hơn hai mươi năm trước. Chỉ có vài tòa chung cư mới xây là cao hơn mười tầng.
Giáo sư Đường là giảng viên kỳ cựu nhất của Đại học Ngư Thành, nên ông vẫn ở trong căn viện nhỏ nằm sâu trong khu này.
Chiếc xe từ từ chạy vào, men theo con đường hẹp giữa các dãy nhà. Qua một con hà, có thể nhìn thấy cảnh yên bình của khu phố cổ đối diện.
Dọc theo bờ sông đi về hướng đông, băng qua một cây cầu nhỏ, rồi rẽ thêm vài phút nữa, xe dừng lại trước sân số 8.
Mẫn Dục bước xuống trước, tiến lên gõ cửa.
Từ trong nhà, một người phụ nữ trung niên đeo tạp dề mở cửa, nhìn thấy hai người thì dò hỏi:
— Là Mẫn tiên sinh phải không?
Mẫn Dục gật đầu:
— Là tôi. Hôm qua tôi có hẹn với lão tiên sinh Đường rồi.
Người phụ nữ mỉm cười:
— Biết rồi, biết rồi. Sáng nay ông ấy còn dặn tôi chuẩn bị. Mời hai người vào trong.
Bước qua cổng là một sân nhỏ, diện tích không lớn nhưng được chăm sóc rất tao nhã.
Bên tường có một hồ nước hình dáng bất quy tắc, cạnh hồ là chiếc cầu nhỏ làm bằng gỗ và đá, bắc sang một căn chòi hóng mát lát sàn gỗ.
Trên lan can chòi còn dựng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-lao-to-huyen-hoc-xuyen-thanh-phao-hoi-gia-mang-thai/4668392/chuong-91.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.