Lời vừa dứt, trong xe trở nên tĩnh lặng. Dường như không thể chịu đựng được tình cảm tràn đầy trong đôi mắt đó, lông mi Tạ Thu run lên, rũ xuống như muốn trốn tránh.
Hạ Ti Yến buông tay cậu ra, lùi về sau: “Em có thể từ từ suy nghĩ, không cần trả lời tôi ngay bây giờ, cũng không cần cảm thấy áp lực.”
Tạ Thu mím môi: “Được.”
Nói thật, lúc này đầu óc cậu rối như tơ vò, quả thực không thể đưa ra bất kỳ phản hồi nào.
Hạ Ti Yến nói thêm: “Tôi chỉ có một điều kiện, không được nói dối tôi nữa.”
“Ừm.” Tạ Thu đáp lời, rồi thăm dò hỏi, “Vậy tôi có thể về ký túc xá ở không?”
“Không thể.” Hạ Ti Yến lạnh lùng từ chối, “Đi thu dọn một chút, chúng ta cùng về nhà.”
Tạ Thu: “Thôi được rồi…”
Cậu mở cửa xe bước xuống, phát hiện Hạ Ti Yến cũng bước ra từ phía bên kia.
Hạ Ti Yến bước tới: “Tôi đi cùng em.”
“Không cần đâu.” Tạ Thu lắc đầu, “Tôi lấy ba lô rồi quay lại ngay.”
Nếu để bạn cùng phòng thấy cậu đi cùng một người đàn ông lạ mặt, e rằng cậu lại phải bịa ra một đống lời nói dối để bao che.
Hạ Ti Yến nhìn cậu: “Tôi không vào ký túc xá, tôi đợi em ở dưới lầu.”
“Vậy anh đợi ở đây cũng như nhau…” Tạ Thu dừng lại, “Ngài Hạ, chẳng lẽ anh sợ tôi chạy trốn sao?”
Hạ Ti Yến phủ nhận: “Không có.”
Tạ Thu cười: “Đây là trường học của tôi, tôi có thể chạy đi đâu được chứ?”
“Được.” Hạ Ti Yến nhượng bộ, “Vậy tôi đợi em
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-ga-cho-lao-dai-nguoi-thuc-vat-nha-giau/5221246/chuong-68.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.