Bàn tay to lớn của Hạ Ti Yến men theo đường cong cơ thể cậu trượt xuống dưới, vạt áo ngủ vẫn còn cuộn lên, ngón tay nóng rực không gặp trở ngại chạm vào lớp thịt mềm mại bên hông.
Eo Tạ Thu mềm nhũn, một dòng điện vừa ngứa vừa tê dại truyền đến từ chỗ tiếp xúc.
Cậu cắn răng không né tránh, dù sao lúc nãy cậu cũng đã tùy tiện sờ cơ bụng của đối phương. Nhưng cậu nhớ rõ mình rõ ràng không có bị nhột, tại sao vừa bị Hạ Ti Yến chạm vào lại trở nên ngoan ngoãn như vậy…
Đầu ngón tay Hạ Ti Yến cọ xát trên làn da ấm áp, trơn mềm, bàn tay lớn nhân tiện chui vào trong áo ngủ. Nơi ngón tay lướt qua, những tia điện nhỏ lập tức nổ lách tách.
Tai Tạ Thu đỏ bừng, cuối cùng không nhịn được giãy giụa: “Chờ đã, hình như lúc nãy tôi không sờ lên cao đến thế…”
Hạ Ti Yến làm như không nghe thấy, ngón cái chai nhẹ lướt qua điểm non mềm nhất một cách như có như không.
“Ưm…” Tạ Thu run rẩy toàn thân, một tiếng r*n r* vừa nhẹ vừa mềm thoát ra khỏi miệng, vừa phát ra âm thanh kỳ lạ, cậu không khỏi cắn chặt môi dưới.
“Tìm thấy rồi.” Hạ Ti Yến nói sát bên tai cậu, “Thì ra đây là điểm mẫn cảm của cậu…”
Tạ Thu còn chưa kịp hoàn hồn, môi Hạ Ti Yến đã phủ lên.
Khoảnh khắc tiếp theo, Hạ Ti Yến hôn lấy môi cậu, đầu lưỡi mạnh mẽ đẩy mở khe môi đang khép, thăm dò vào khoang miệng. Hoàn toàn khác với cảm giác lạnh lùng Hạ Ti Yến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-ga-cho-lao-dai-nguoi-thuc-vat-nha-giau/5221245/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.