Căn biệt thự cũ của nhà họ Hạ, một chiếc xe đang đỗ trong sân.
Tài xế mở cửa xe, đôi giày cao gót của Tô Uyển Dung đặt xuống trước, sau đó bà quay người dang hai tay ra: “Tiểu Thu, chúng ta về nhà rồi.”
Bà bế ra khỏi xe một cậu bé trông chừng hai, ba tuổi, tóc xoăn, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng như tuyết, đôi mắt to tròn như quả nho đen mọng nước, trông y hệt búp bê trưng bày trong tủ kính.
Tô Uyển Dung đặt cậu bé xuống, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cậu: “Chúng ta đi thôi, Tiểu Thu.”
Tạ Thu được dẫn vào phòng khách, cậu chưa bao giờ thấy một ngôi nhà lớn như vậy, nhưng không hề tò mò nhìn ngang ngó dọc, chỉ bám sát bước chân của người dì mới.
“Chú Lâm,” Tô Uyển Dung lên tiếng hỏi, “Đại thiếu gia đâu rồi?”
“Thưa phu nhân, đại thiếu gia đang luyện chữ trong thư phòng,” Quản gia Lâm trả lời, “Tôi sẽ đi gọi đại thiếu gia xuống ngay.”
“Không cần.” Tô Uyển Dung lại nắm tay Tạ Thu, đi về phía cầu thang, “Tiểu Thu, chúng ta lên xem anh Ti Yến của con nhé.”
Đến cửa thư phòng, bà đẩy cửa bước vào: “Ti Yến.”
Hạ Ti Yến đang ngồi ngay ngắn trước bàn luyện viết thư pháp, nghe tiếng liền ngước mắt lên gọi: “Mẹ.”
Thân hình thiếu niên cao ráo, cả người càng thêm tuấn tú hơn so với bạn bè cùng trang lứa, ánh mắt điềm tĩnh, sống mũi thẳng, ngũ quan không có chút tì vết nào, hoàn toàn có thể đoán được khi lớn lên sẽ kinh diễm đến mức nào.
Tô Uyển Dung kéo cậu bé
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-ga-cho-lao-dai-nguoi-thuc-vat-nha-giau/5221247/chuong-69.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.