Tạ Thu giơ tay nắm lấy bàn tay to lớn đó, lắp bắp hỏi: “Anh xã, anh bóp mặt em làm gì…”
Cậu muốn kéo tay Hạ Ti Yến xuống, nhưng lực tay đó rất kiên định, cậu lại không dám dùng sức quá mạnh, trong lúc nhất thời lại thành giằng co.
May mắn là sau một lát, các ngón tay thon dài của người đàn ông từ từ mở ra, rồi rũ xuống.
Tạ Thu xoa xoa má mình, thăm dò hỏi: “Anh xã, anh lại ngủ rồi à?”
Người đàn ông nằm trên giường sắc mặt tĩnh lặng, như thể người cố ý làm chuyện xấu vừa rồi là người khác vậy.
Tạ Thu xác định anh ấy không thể nghe thấy mình nói, lúc này mới khẽ lầm bầm: “Anh xã, anh thù dai thế?”
Cậu bắt đầu nhớ lại mấy ngày nay mình đã nói gì trước mặt người chồng thực vật, và có làm hành động không đúng mực nào không.
Nghĩ đi nghĩ lại, ngoài vụ “cưỡng ép” vừa nãy, hình như không có chuyện gì khác có thể khiến người đàn ông bất mãn nhỉ?
“Anh xã, em cũng đâu có làm gì anh thật đâu, tất cả là vì muốn anh sớm tỉnh lại thôi mà.” Tạ Thu đắp chăn cẩn thận cho người đàn ông, lẩm bẩm, “Anh sẽ không trách em đâu, đúng không?”
Hạ Ti Yến nhắm nghiền mắt, không phản ứng gì.
“Được rồi, em biết anh xã sẽ không trách em đâu mà.” Tạ Thu coi sự im lặng là đồng ý, cười chúc ngủ ngon, “Ngủ ngon anh xã, tối nay cũng mơ một giấc mơ đẹp nhé.”
Cậu đang định rời khỏi phòng, lại nghe tiếng ai đó đẩy cửa từ bên ngoài.
Tạ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-ga-cho-lao-dai-nguoi-thuc-vat-nha-giau/5221195/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.