Mặc dù trong thời gian này, Tạ Thu đã lau người cho người chồng thực vật rất nhiều lần, nhưng cậu đều cố ý tránh chỗ đó, ngay cả ánh mắt cũng không liếc nhìn lấy một lần.
Kết quả là hôm nay, cậu bị buộc phải đối mặt trực diện ở khoảng cách siêu gần như vậy.
Cứu mạng! Cách một lớp chăn mỏng, sao nhìn vẫn hoành tráng thế này…
Tạ Thu đơ người mất vài giây, đột nhiên hoàn hồn, mạnh mẽ hất cái tay to lớn đang nắm lấy mình ra, đứng dậy lùi về phía sau.
Cú lùi này, vừa vặn ngồi vào chiếc ghế phía sau, tạo ra một tiếng động chói tai.
Hộ lý ở hành lang nghe thấy động tĩnh, lập tức đẩy cửa vào: “Đại thiếu phu nhân, có chuyện gì vậy ạ?”
“Không… không có chuyện gì cả.” Tạ Thu ngồi trên ghế, giả vờ bình tĩnh trả lời, “Vô ý kéo ghế một chút.”
“Ồ ồ!” Hộ lý không nghi ngờ gì, “Vậy tôi ra ngoài trước nhé, ngài có việc thì gọi tôi.”
Cửa phòng đóng lại, Tạ Thu giơ hai tay lên, ôm lấy vành tai đỏ bừng, muốn làm chúng nguội bớt đi.
Người đàn ông trên giường lại bất động, bàn tay trắng bệch mở ra trên ga giường, trông không có chút sức lực nào.
Tạ Thu thăm dò gọi một tiếng: “Anh xã?”
Hạ Ti Yến nhắm nghiền hai mắt, vẻ mặt tĩnh lặng.
“Xem ra lại ngủ rồi.” Tạ Thu tự nhủ một câu, sau đó khẽ lầm bầm, “Anh xã, xin hỏi anh có phải thuộc giống lừa không?”
Một người thực vật nằm liệt giường quanh năm, lại thỉnh thoảng có thể bùng phát lực tay lớn như vậy, quả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-ga-cho-lao-dai-nguoi-thuc-vat-nha-giau/5221196/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.