Tạ Thu chớp chớp hàng mi, giơ tay nắm lấy bàn tay đang che mặt mình.
Hàng mi của cậu dài và dày, đậu trên lòng bàn tay người đàn ông như một cánh bướm, khẽ khàng vỗ cánh.
Ngón tay Hạ Ti Yến lại co lại, đặt lên lông mày và mắt cậu.
Tạ Thu cầm tay đó xuống, hỏi đùa: “Anh xã, anh đang giúp em lau nước à?”
Trải qua nhiều lần tương tự, bây giờ cậu đã không còn giật mình kinh ngạc nữa.
Dường như để đáp lại câu hỏi của cậu, tay Hạ Ti Yến lại nhúc nhích, đầu ngón tay dò dẫm hướng lên trên.
Tạ Thu có chút ngạc nhiên, chủ động áp mặt vào lòng bàn tay hơi lạnh: “Anh xã, anh có điều gì muốn nói với em không?”
Nhưng vài giây sau, tay Hạ Ti Yến lại rũ xuống, đầu ngón tay lướt qua má mềm mại, như vẫn còn chút lưu luyến.
Tạ Thu mím môi, đặt tay người đàn ông trở lại trên giường, chỉnh lại chăn: “Anh xã, anh nghỉ ngơi đi.”
Cậu đứng dậy, đang định quay lưng, thì cánh tay bên phía giường đột nhiên bị kéo lại.
Tạ Thu khựng người, cúi đầu xuống mới phát hiện, hóa ra người đàn ông lại giơ tay lên, nắm lấy tay mình.
“Anh xã?” Cậu thăm dò hỏi, “Anh không muốn em đi sao?”
Không nhận được phản hồi, Tạ Thu chỉ có thể lặp lại câu hỏi: “Anh xã, anh đã tỉnh rồi đúng không?”
Người đàn ông không trả lời cậu, chỉ có bàn tay trắng bệch kia nắm chặt lấy cậu không buông.
Tạ Thu có chút bất lực, nhẹ giọng thương lượng: “Anh xã, em cũng bị ướt mưa, em muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-ga-cho-lao-dai-nguoi-thuc-vat-nha-giau/5221194/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.