"Hừm..."
Thiếu nữ ở tuổi dậy thì cầm một cuộn thẻ tre gối đầu lên đùi một người phụ nữ khác, thỉnh thoảng lại thở dài, có lẽ mấy cái thẻ tre kia bị nàng lật nát cũng không biết mình còn có gì đáng giá để nàng suy nghĩ, ngày nào cũng cầm trên tay, thỉnh thoảng nhìn hai cái.
"Con hẳn là đã thuộc từng chữ." Dao Thần không khỏi hỏi trong tiếng thở dài liên tục của thiếu nữ: "Còn đang nghiên cứu gì?"
"Hừm... Con cảm thấy người viết Chúc Văn này là một thiên tài, con không tìm được chỗ nào để cải tiến cả." Thiếu nữ cảm thấy vô cùng tiếc nuối.
Dao Thần dừng một chút, sau đó đưa tay gõ nhẹ vào đầu thiếu nữ: "Sao lại muốn cải tiến?"
"Ngài không hiểu đâu!" Thiếu nữ lại thở dài.
Sự cố chấp của đứa nhỏ này trong một số việc làm cô không hiểu nổi, nàng không thèm để ý những nhân loại bắt nạt nàng mà chỉ quan tâm đến Chúc Văn, tế vũ, lễ nghi v.v.
Nếu như nàng thật lòng thích những thứ này, vậy cũng không có gì, dù sao chỉ cần có mình ở đây, nàng muốn làm cái gì cũng được, nhưng mà từ nhỏ đứa nhỏ này nhìn những sách văn này sẽ rất đau đầu, nhìn ra được là không quá thích, cho nên Dao Thần có chút không rõ tại sao đứa nhỏ này lại nhất quyết so kè với những thứ này.
"Không phải hai ngày trước mới nói muốn đổi tế vũ sao?"
"Đúng vậy, đúng vậy! Thiếu chút nữa con đã quên chuyện này, ngài chờ đi, con sẽ nghĩ cách
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-chet-nang-phat-hien-vo-minh-la-phan-dien-trong-truyen-linh-di/3743916/chuong-137.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.