Trong thời đại man hoang đó, sau khi các vị thần kết thúc cuộc chinh chiến, nhân gian chìm trong thảm họa, thiên tai thường xuyên xảy ra.Nhận thấy nhân loại sắp tuyệt chủng, Thiên Đạo mang đến cho bọn họ một tia hy vọng sống.Dao Thần lĩnh ý muốn của Thiên Đạo đi tới phương nam nhân gian, gặp được nhân loại bị hồng thủy vây khốn, bị bệnh dịch, tà ma, hung thú tàn phá.Tuân theo ý muốn của Thiên Đạo, cô lui hồng thủy, xua đuổi thú dữ, mở ra ruộng đồng cho nhân loại, dạy bọn họ kiến thức về y học và luyện kim, đồng thời dạy phép thuật xua đuổi thú dữ cho một số người có tài, từ đó về sau, những người này sẽ có thể tiếp tục sinh tồn ở nơi này.Dao Thần không cần nhân loại cung phụng, sau khi thấy nhân loại có thể tự cung tự cấp, cô rời nhân gian tìm một nơi ngủ một giấc ngàn năm.Cho nên cô không biết sau khi mình rời nhân gian, người ở đó bắt đầu thờ phụng cô, xây dựng miếu thần, hiến tế mỗi năm cho cô, thậm chí còn có người lợi dụng sự tín ngưỡng vào cô để lôi kéo các bộ lạc còn lại, làm giả ý muốn của thần, thành lập quốc gia.Cô càng không ngờ sau khi mình tỉnh lại, ngày nào cũng có thể nghe được đứa bé kia không ngừng lải nhải "lời khấn".Nếu là lời khấn nghiêm chỉnh bình thường thì cũng được đi, thế nhưng mỗi lần đứa bé kia đọc không đến một nửa đã quên từ, sau đó sẽ bắt đầu tự sáng tác "Chúc Văn", trẻ con nói chuyện không biết kiêng kỵ, đứa bé cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-chet-nang-phat-hien-vo-minh-la-phan-dien-trong-truyen-linh-di/3743915/chuong-136.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.