Dù không biết tại sao đại diện phía Nhà tài trợ lại trở thành tình nguyện viên, nhưng cuộc thi Marathon vẫn thuận lợi diễn ra tốt đẹp.
Liêu Nguyên Tân hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ ghi chép thành tích, cậu chàng chấm quệt mồ hôi, lén đưa mắt nhìn "ông lớn" cần cù làm việc chẳng kêu ca lấy một câu. Người ta dù có đổ mồ hôi thì vẫn đẹp trai chết đi được, Liêu Nguyên Tân lắc đầu, cậu mà có được phong thái như anh thì còn sợ không có người yêu chắc?
"Còn việc gì Đường Đường cần phải làm nữa không?" Châu Giang Hành sắp xếp lại số liệu ghi chép trên tay, hỏi.
"Hết rồi hết rồi, sức khỏe Đường Uông không tốt nên chúng tôi không sắp đặt việc gì nặng nhọc cả." Liêu Nguyên Tân xua tay, đưa mắt tiễn Nhà tài trợ kim cương rời khỏi.
Rồi cậu chàng thở phào một hơi, lúc này mới xem như sống dậy, tối nay cậu ta nhất định phải ăn một chầu thật thịnh soạn mới được!
Châu Giang Hành đi đến trước cửa xe, anh cũng không vội vào ngay mà muốn nhìn xuyên qua cửa sổ đen kịt để quan sát hình bóng người ngồi bên trong.
Mở cửa xe ra, động tác vịn xe lăn chợt khựng lại, Châu Giang Hành trông thấy Đường Uông ôm hai tay trước ngực, đầu tựa lên cửa kính xe, hai mắt nhắm nghiền, cánh môi dẩu nhẹ, lẳng lặng ngủ ngon lành.
Cậu ngủ rất sâu giấc, nửa chân gác lên ghế khi nào không hay, hàng ghế có 3 chỗ ngồi bị cậu chiếm hơn phân nửa, nếu anh cứ thản nhiên bước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-bi-cam-sung-toi-mang-thai-con-cua-boss/2118121/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.