Châu Giang Hành chỉ phát biểu vài câu đơn giản, anh bày tỏ rằng bản thân rất thích chạy bộ nhưng thân thể lại không cho phép, cuối cùng thật tâm chúc cho mọi người thuận lợi hoàn thành phần thi, đạt được xếp hạng cao.
Một tiếng súng nổ lên, cuộc thi Marathon bắt đầu, ống kính lia theo sát sao từng tuyển thủ.
Cũng ngay lúc này, chiếc áo giắt sau lưng ghế khẽ rung, Đường Uông lấy điện thoại ra, cuối cùng Châu Giang Hành cũng đã trả lời tin nhắn.
[Châu không chịu dậy: Đêm qua đang trên máy bay, mới vừa xuống máy bay không lâu.]
[Châu không chịu dậy: Em có xem truyền hình không?]
[Tiệm chè: Tôi thấy anh rồi.]
[Châu không chịu dậy: Bất ngờ chứ?]
Đường Uông không trả lời ngay mà đi sửa lại biệt danh của người nào đó trước.
[Châu Giang Hành: Anh mang về một túi mơ đặc sản, đang chạy đến vạch đích đưa cho em.]
Đường Uông nghiêm túc reply hết từng tin, lại chợt nghe nhân viên quản lý đứng đằng sau tằng hắng vài tiếng.
Đường Uông nhắn rằng mình không tiện chơi điện thoại, rồi cũng cất di động vào túi áo khoác.
Thấy cuộc thi diễn ra đã được mười mấy phút, thời điểm nghe thấy tiếng huyên náo ồn ào sau lưng, Đường Uông bèn ngoảnh lại xem xét.
Dừng gần đó là chiếc ô tô sang trọng mà lâu rồi cậu chưa gặp, người đứng trước xe chẳng ai khác là Châu Giang Hành mới vừa xuất hiện trên TV.
Rõ ràng đã ngồi phi cơ suốt đêm, vừa hạ cánh là tức tốc chạy tới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-bi-cam-sung-toi-mang-thai-con-cua-boss/2118120/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.