- Đại tướng quân miễn lễ.
Hồ công công cười ha hả:
- Tướng quân biết quân tình khẩn cấp đây là chuyện tốt, thánh thượng phái chúng ta tới để giám quân, chỉ sợ các vị không cố gắng nay biết được tướng quân ra sức như thế thánh thượng nhất định sẽ vô cùng cao hứng. Text được lấy tại Truyện FULL
- Đa tạ Hồ công công.
Phó Thành thi lễ xong vẫn làm ra vẻ thủ thế.
- Người mãn đã tới chưa? Quân tình sao lại khẩn cấp như vậy? Phó tướng quân xin nói một chút.
Phùng Vinh lộ vẻ bình tĩnh nhìn Phó Thành rồi hỏi.
Phó Thành liền chỉ vào san bàn rồi giải thích;
- Người Mãn từ phía này đi ra chúng ta đang chuẩn bị sắp xếp nhân thủ ở đây phục kích, nhất định có thể áp chế bọn họ.
Phương Vinh nhíu mày nhìn Phó Thành rồi hỏi:
- Tướng quân như vậy không phải là mạo hiểm sao địch nhiều hơn ta chúng ta nên thủ không nên liều lĩnh.
Phó Thành lắc đầu:
- Phương đại nhân người Mãn hỏa Lực rất mạnh chúng ta nếu như khốn thủ thì sớm muộn gì cũng bị phá.
Phương Vinh trong lòng thầm tức giận rồi bây giờ Phó Thành phản bác mình hắn càng tức giận hơn nữa:
- Đai tướng liều lĩnh như vậy không phải là tham công sao? Ngươi có nghĩ tới hậu quả của chuyện này chưa, bản giám quan đã đọc thuộc lòng binh thư chưa từng nghe chuyện binh yếu hơn người ta mà còn đi tấn công, tình huống trước mắt phải cố thủ cửa quan, mới là biện pháp tốt nhất. Ngươi làm vậy không phải hủy đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sat-vuong/1452062/chuong-305.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.