Oanh Minh pháo vừa xuất hiện quân coi thành lập tức trở nên run sợ mà rối loạn trận tuyến, uy lực của thứ đồ vật này quá lớn, ngay cả cơ hội trốn chạy cho bọn họ cũng không có.
- Pháo đài của chúng ta vẫn còn, các huynh đệ giữ vững vị trí, cho dù bị tạc chết rồi thì vợ con của chúng ta vẫn được Đường công tử chiếu cố.
Khuyết Thất Kỷ Mông hai tên tướng quân xông lên tường thành khích lệ sĩ khí một phen.
- Ầm.
Lại một tiếng nổ lớn nữa vang lên, tường thành lại chấn động không ngừng, lúc này Thần Minh pháo đài lại oanh kích, cực lớn Thần Minh đạn bay ra bắn về phía địa chỉ của liên quân, tên tiểu tướng mà Đường Tiêu khống chế cũng bị bay lên, hiển nhiên đạn cũng bắn tới chỗ hắn.
- Ầm.
Một tiếng ầm lại vang lên, Oanh minh pháo sau khi được chỉ huy lại một lần nữa xuất kích, ở trên Phượng Tín quan liền loạn một bầy hơn mười binh sĩ coi giữ thành lại hi sinh, Đường Tiêu thừa dịp pháo của đối phương chưa làm lạnh mà bắn được hắn lại chỉ huy thần minh pháo lâu, nhắm về phía pháo của đối phương mà bắn tiếp.
Đang tiếc phát pháo này cũng không có tác dụng gỉ chỉ là tấn công đến chỉ huy Vương Bình của đối phương đem Vương Bình sợ tới mức tiểu cả ra quần mà thôi.
- Các ngươi đúng là bọn giá áo túi cơm, ngắm lấy pháo đài mà bắn, hai khẩu pháo mà còn bắn không lại một khẩu.
Vường BÌnh vường sợ vừa giân bắt đầu quở trách mấy man
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sat-vuong/1452055/chuong-298.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.